Thứ Năm, 31 tháng 12, 2009

Tản mạn đầu năm

Lan Ngọc Điểm

1.

Năm ngoái, tôi lười viết. Thực ra còn nhiều chuyện quan trọng hơn, nó choán hết cả suy nghĩ, nó khiến nhiều lúc đâm ra mệt mỏi, u uất, nhiều lúc muốn bỏ luôn blog. Nhưng nghĩ rằng bao nhiêu bạn bè thân mến vẫn hay ghé qua, ân cần thăm hỏi, vậy nên “Không thể nói lời từ biệt”!

2.

Năm ngoái, friends list dài hơn. Tôi vốn rất ngại khi add một ai đó. Chỉ e trong một phút bốc đồng rồi sau chẳng biết nói năng gì thì quả là khó coi. Thế nên cũng rất băn khoăn khi nhận invite của khá nhiều bloggers. Đến bây giờ, vẫn còn hơn chục invite để đó. Lâu lâu lại điểm qua và rồi để đó! Cũng có người, tôi chủ động gửi invite và rất may là cho đến giờ, chưa thất vọng vì đã quyết định. Họ là ai? Một bà mẹ trẻ đơn thân với hai cậu con trai xinh như thiên thần đã làm tôi khâm phục vì sự mạnh mẽ, giỏi giang và cực kì đảm đang: vừa học, vừa làm, vừa nuôi hai con nhỏ ở xứ lạ quê người; một người phụ nữ trẻ, sức khỏe không mấy ngon lành nhưng làm tôi ngưỡng mộ với tài nấu ăn và nghệ thuật chăm sóc gia đình; một nhóm bạn trẻ mang cái tên chung là Khăn Rằn Bến Tre cực kì dễ mến, một “thủ lĩnhKR” đáng mặt đầu đàn với danh xưng tếu táo là Tía Già cùng mấy “lâu la” với những nick dễ thương: Vịt Mỏ Nhọn, Thỏ Dễ Thương, Hến, Neco, Ròm, Thằng Quỉ Nhỏ, Thợ máy mê Thơ…Họ làm việc tốt, làm công tác xã hội cũng không kém cạnh, viết lách cũng đáng nể. Có ai đọc “Lan man thành phố”chưa?

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=355258&ChannelID=119

3.

Năm ngoái, bạn cũ thấy thân hơn, hạnh duyên gặp gỡ đã làm nên tình thân thuộc như tự bao giờ. Bạn ấy với tôi, đã từng khóc với nhau, cười với nhau, bàn bạc nhiều “dự án” với nhau, mong cho nhau luôn mạnh mẽ, luôn vững vàng. Không thề thốt đinh ninh, nhưng tự mỗi người đều coi nhau như ruột thịt của mình… Điều này chẳng quí giá lắm sao?

4.

Năm ngoái, còn có 2 niềm hạnh phúc. Người chị cùng cha sau gần bốn mươi năm bặt tin đã nối lại thâm tình, cứ như là chuyện cổ tích.Việc gặp mặt nhau chỉ còn là thời gian và một chuyến bay. Sẽ có!

Cô bạn đồng nghiệp cũng ngần ấy năm xa biệt, lòng cố ý tìm bỗng nhiên lại liên lạc được dễ dàng như chưa có gì dễ dàng hơn vậy. Hạnh duyên là thế chăng? Sẽ gặp!

5.

Năm ngoái, một nỗi buồn lớn, khó san sẻ, “Muối xát lòng ai nấy mặn mòi”. Cũng may mà coi như qua dù lắm nỗi niềm. Mạnh mẽ lên, vững vàng lên, những người yêu thương luôn ở cạnh bên, Người ơi!

 

Năm ngoái, nhiều biến động! Giờ thì hãy qua đi, vì đã là quá khứ rồi.

Chào năm mới!

Chào 2010!

Mong được bình yên 12 tháng tuổi tôi!

 

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

Vàng...

 


Từ hồi nhỏ xíu tôi đã mê bài hát Đưa em tìm động hoa vàng bằng giọng Thái Thanh, tôi - mấy chục năm vẫn khư khư bảo rằng không thể còn ai hát được, nhưng rồi bỗng bất chợt sững sờ khi nghe Mỹ Linh hát trong đêm nhạc Phạm Duy...  


Tôi thích màu vàng tươi mới của hoa vừa nở, rực lên giữa đám lá xanh, từ hướng dương, cúc đại đóa đẹp rỡ ràng ngợp mắt đến cúc bi nhỏ xíu như mặt trời bé con, hoa me đất li ti như những chấm nắng rong chơi. Tết nào cũng vậy, như một niềm háo hức không cưỡng được, tôi mua bao nhiêu là hoa cúc về xếp suốt dọc từ cổng vào tận hiên nhà...


Tôi đã từng ngỡ ngàng trước màu vàng buồn buồn của rừng cao su trút lá, ngẩn ngơ trước màu vàng mê mải của cây ngân hạnh cổ thụ giữa Di Hòa Viên một chiều đầu đông...


Và bắt gặp một hòa âm vàng trong entry của Gióheomay - cô em gái Văn Khoa. Hãy nghe cô ấy nói ...


Kì lạ cái màu vàng ….


Tôi là người không hề yêu màu vàng … Thế mà không hiểu sao đôi lúc màu vàng vẫn quyến rũ tôi đến thế 



Ngày xưa dù đã lên Đại học tôi vẫn thường mặc áo dài khi đến trường .Mẹ may cho tôi nhiều áo dài , những chiếc áo dài đủ màu nhưng không có màu vàng , mẹ hỏi tại sao … tôi chỉ cười giải thích là mình không thích … Thế mà cứ  thấy chiếc áo lụa vàng thoáng qua phố , lướt qua các dãy hành lang là tôi lại ngoái nhìn … Giữa buổi sáng trời trong của Saigon ngày ấy , chiếc áo lụa vàng bỗng như một cái nhìn liếc ngang của một cô gái xinh xắn làm người ta ngẩn ngơ ..Không thế mà Nguyên Sa có câu thơ để đời “ …Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc …” ?



Bây giờ , trong những sân trường Đại học vắng chiếc áo dài nên vắng cả một vạt lụa vàng làm say nắng trưa . Có một thời người ta cũng mang ra hàng lô hàng lốc những bất tiện của chiếc áo dài để chiếc áo có đôi tà mỏng mảnh được thay bằng những chiếc áo đầm hoặc những trang phục khác trong những sân trường Trung học , Đại học ….để thỉnh thoảng  có dịp đi ngang qua ngôi trường cũ tôi lại bồi hồi nhớ một vạt vàng bay .


  

Photobucket



Không có màu vàng nào giống màu vàng nào và không có màu vàng nào gần với cái chết mà vẫn thấp thoáng niềm kiêu hãnh bằng màu vàng của lá mùa thu ….

Đó là cái màu vàng pha nâu của nỗi tiếc nuối và đỏ của sự kiêu hãnh .Thử nhìn những chiếc lá vàng còn trên cành xem … Cứ như nó không hề tiếc gì màu xanh của cái thời vàng son đã qua … cứ như chưa bao giờ nó buồn phiền bởi cái phai tàn của sự kết thúc bây giờ …Nó chờ đợi lúc rời khỏi cái nơi một thời nương thân rất bình thản , ơ thờ … nỗi buồn  có chăng chỉ là chính lòng người vu vơ giữ lại .



Những ngày cuối tháng mười một … Mỗi chiều về qua con đường có hàng cây cao , gió chiều thổi những chiếc lá vàng lìa cành rơi trên mặt đường . Những con đường quanh trường tôi dạy thường vắng …những chiếc lá vàng khi thì nằm im , khi thì khẽ vươn mình di chuyển nhẹ trên mặt đường nếu có một vài chiếc xe đi qua …Tôi lướt xe qua chúng và cứ tự hỏi : Có phải lá chỉ úa vàng  … còn cái tàn phai lại ở chính lòng người ?



                     


Photobucket






Tôi không thích màu vàng …và không hề yêu hoa  _ Nhưng luôn luôn  cái rực rỡ của hoa vàng làm tôi sững sờ .



Những ngày cuối năm có dịp đi qua những hàng bán hoa …không mua nhưng tôi thích đứng ngắm cái màu vàng rực rỡ như nụ cười reo trong nắng sớm của những chậu cúc đại đóa , những chậu hoa mặt trời.

Chiều ba mươi , tôi có thói quen vác xe ra khỏi nhà sau khi mọi việc đã xong xuôi  … Chỉ là để chạy quanh đâu đó … qua những khu chợ tàn , nhìn những người buôn bán lăng xăng dọn dẹp chuẩn bị ra về cho kịp bữa cơm chiều cuối năm .Chùng lòng nhìn khuôn mặt buồn buồn lo lắng của những người bán hoa bên cạnh những chậu hoa đỏ , hoa vàng vẫn vô tình khoe sắc …Qua khỏi chiếc cầu chạy dọc con đường vắng … ghé vào những vườn mai , bâng khuâng nhìn những cành mai cuối cùng , những cành mai bị bỏ lại sau nhiều cuộc chọn lựa vẫn hồn nhiên với sắc rực vàng .



Hoa vàng như cô gái đỏng đảnh thích được khen mình đẹp .Và quả thật chúng gọi được một cái nhìn … để đợi đến lúc tàn phai.


   


Photobucket


Hoa của Song Lam


Photobucket


Đồng hoa vàng






Tôi yêu những buổi chiều …những buổi chiều níu cái sắc vàng của giọt nắng cuối ngày ở lại phía chân trời … Chiều tàn .Những buổi chiều làm ta hoang mang nhớ … Những buổi chiều mà niềm vui , nỗi buồn cứ hòa vào nhau thành bản giao hưởng tuyệt vời …



Tôi thích ngồi bên ô cửa nhỏ , thích nghe một khúc nhạc chiều , thích cái im lặng của không gian tĩnh lặng riêng mình .


Buổi chiều giống như dấu chấm hết trong một bài thơ …. Vẫn còn nhiều điều muốn nói mà chừng như …đã muộn . ..Chiều ơi !!!!


Photobucket





Nguồn ảnh : Internet và Song Lam

 

Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

Tháng 11 - nhìn lại chút xíu

 


 


Hồi cuối tháng 10, Gió hỏi "Chị ơi, sắp tháng 11 rồi, chị có nghĩ gì không?". Nghĩ thì có bao giờ ngưng hả em? Nhưng mà sao thấy lười nhác gì đâu. Có điều, thi thoảng lại nhớ cụ Thanh Tịnh bảo "...ngày xưa tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết" lại đâm ra tiếc, rồi lại thôi, rồi lại băn khoăn...


Coi như nhìn lại chút xíu tháng 11 đi.


*


Đầu tháng, ông chủ vườn kiểng Đất Phương Nam nhắn là đã tìm được cho gốc lộc vừng. Ông chủ nhà tôi chỉ còn nước lắc đầu khi thấy vợ biến mất khỏi nhà và trở về đúng ngọ với vẻ hí hởn như trẻ con mừng mẹ về chợ cùng với cây lộc vừng! Mấy ngày sau đó cứ thì thà thì thụt chạy ra chạy vô săm soi, chụp hình miết. Ông đi làm về thấy vợ ngồi lì trước laptop là biết rồi. Sáng thấy hình nền là nguyên chậu lộc, trưa đã thấy mấy chuỗi bông, tối ngồi xem TV ngó qua lại thấy khác, lắc đầu luôn.


**


Giữa tháng, bữa cơm trưa, hỏi ông biết hôm nay là ngày gì không? Ông ngơ ngác như vẫn thường ngơ ngác với những câu hỏi kiểu này. Nhớ không, hồi năm 71, em bắt đầu về trình sự vụ lệnh đi dạy đó. Ờ há. Vậy mà thoáng chốc đã 38 năm rồi. Ba ngôi trường đã đi qua, bao nhiêu học trò, bao nhiêu đồng nghiệp, bao nhiêu chuyện vui buồn cứ nhanh như bóng nắng qua thềm vậy sao...


***


20-11. Thực lòng, tôi không thấy thích. Với tôi, nó giả giả vờ vờ sao sao ấy.


Ngôi trường tôi bắt đầu năm học lớp 6 vào tháng 9 - 1962 cũng chính là ngôi trường tôi trở về đi dạy. Hồi xưa đâu có ngày Nhà giáo, cũng chẳng ai hô hào, chẳng tổ chức lễ lạc gì mà kỉ niệm, sự gắn bó, hàm ơn vẫn là điều gì đó tự lớn lên, in đậm. Cô giáo trẻ là tôi hồi đó chỉ hơn đứa học trò già nhất lớp 9 đâu năm sáu tuổi. Tôi cố gắng làm người chị lớn ân cần và không hiểu từ hồi nào, lũ trò nhỏ gọi tôi là Nữ chúa và tôi cũng thường hay xưng với chúng bằng Bổn cô nương! Ngoài giờ học, cô trò chúng tôi tha thẩn trong những vườn trái cây, nghêu ngao ngồi sắp hàng trên cầu sắt chợ câu tôm. Có lần, chúng tôi mượn xuồng băng ngang sông Hàm Luông qua cồn Ốc ăn đám giỗ ở nhà một đứa học trò trong lớp. Hừng sáng về vừa bơi vừa tát nước, thêm sợ mấy chiếc bo bo Mỹ đi tuần sớm dậy sóng chìm xuồng. Tình cờ sau này, bẳng mấy chục năm, cậu học trò chủ nhà hồi đó vô trường hỏi thăm chuyện học của con mới nhìn ra cô giáo cũ của mình. Cái cảnh một ông nông dân già chát, râu ria tua tủa như sắp thành ông lão sáu mươi rưng rưng nắm tay cô giáo cũ mà gởi gắm con mình làm tôi cảm động nhưng cũng bất nhẫn vô cùng. Ai bảo không thấy thời gian trôi?  


Rồi sau này, tôi thường phải cố gắng lắm mới có thể "hoàn thành nhiệm vụ" những lần tổ chức 20-11.Cũng không phải dễ dàng gì khi đấu tranh với hội đồng nhà trường về cái lẽ “Tết cổ truyền thì trẻ con mừng tuổi và người lớn lì xì, sao Tết nhà giáo thì lại bắt học trò phải tặng quà cho mình?” Những năm 90, khi mà cuộc sống đã dễ thở hơn một chút, trường tôi vốn có nhiều cán bộ công nhân viên đi học, nên quà cáp cũng nặng tay, tôi thấy giống như người học "mua" chúng tôi, tôi thấy bị tổn thương ghê gớm vì những món quà của những “ông bà học viên” ấy. Riết rồi họ kháo nhau rằng "tặng được quà cho Cô Nhân còn khó hơn thi tốt nghiệp mấy lần". Cũng có đồng nghiệp bảo tôi chơi trội, nhưng liệu rằng tôi có còn công tâm khi nhận quà của những học viên cứ đòi lên lớp trên, trong khi học lớp dưới cho thiệt tình thì họ cũng đã quá vất vả rồi. Học lớp 10,11 phổ thông mươi, mười lăm năm trước, giờ vô học lại cứ khăng khăng đòi ngồi ở lớp luyện thi tốt nghiệp!


Mấy năm gần nghỉ hưu, tôi hay diễn màn trốn, hễ trốn không được thì phải đe nẹt học trò về chuyện quà cáp. Có lần,tôi bảo “các anh chị còn xin tiền cha mẹ đóng học phí thì tại sao lại phải xin tiền để mua quà? Các anh chị đã đi làm thì hãy học cho tốt và thi cho đậu đi, nữa rồi cô sẽ ăn khao cùng”. Nhưng có lẽ, ngày 20-11 đáng phàn nàn nhất là ngày tôi được mời về trường trong tư cách giáo viên đã nghỉ hưu. Hôm đó, trong khi chương trình văn nghệ còn đang rôm rả ngoài sân lễ thì ông Hiệu trưởng mới về đã cùng mấy vị khách mời và vài nam giáo viên cụng li “Dô 100%!” trong bàn tiệc dô học viên đóng góp! Cô Hiệu phó trẻ than với tôi “Cô nghỉ rồi, không ai dám nói gì hết. Ông Hiệu trưởng muốn làm gì thì tự ý, em cũng chán không muốn dự.” Tôi cười buồn và lẳng lặng ra về, dặn lòng không bao giờ đến nữa. Bao nhiêu chuyện như thế và tương tự như thế ở những ngôi trường khác?


****


29-11. Một tin nhắn từ Facebook làm tôi sững sờ.


Tôi đã tìm được cô bạn dạy chung trường gần 40 năm về trước. Hai mươi ngày trước, thấy trên blog cụ Khốt cái tên Trương Hải Phố, tôi giật mình, nghĩ không lẽ lại có người trùng tên lạ lùng như vậy. Nhìn avatar, thấy chủ nhân blog còn khá trẻ, tôi gởi tin nhắn cầu may “ Hồi những năm 70. một người bạn đồng nghiệp tôi có cậu con trai tên Trương Hải Phố. Quê bạn ở Hội An,  tên Trần Thị Ngọc Anh dạy Văn ở trường cấp 3 Mỏ cày từ 73 đến 76. Nếu bạn trẻ đúng là Trương Hải Phố thì quả là một điều kì diệu.”


Và điều kì diệu đã xảy ra! Mọi chuyện trở nên dễ dàng như nó phải thế. Trái đất tròn mà lại nhỏ nữa. Bạn tôi ở Sài Gòn, làm việc ở báo SGGP cùng với hai cụ Khốt và cả hai bạn Văn Khoa xưa của tôi nữa, vậy mà sao tôi lại không tìm được bạn sớm hơn? Hay là ông Trời cho rằng phải đến bây giờ, khi bạn đã xa tôi nửa vòng trái đất những mười mấy năm dài rồi thì mới đến lúc? Bạn bảo đọc email tôi gửi bạn rơi nước mắt vì tôi vẫn còn nhớ và tìm bạn trải qua bao nhiêu thăng trầm dâu bể. Còn tôi thì vừa khóc vừa cười khi bạn nhắc bao kỉ niệm xưa, những ngày khốn khó chỉ toàn ăn cơm với bông so đũa luộc chấm tương, những chiều huyện lỵ buồn hiu hắt cô giáo trẻ ngồi khóc trước thềm nhà. Tôi nói với con bạn mà cũng chính tự nhủ mình rằng chúng ta còn ngày rộng tháng dài trước mặt và kỉ niệm sau lưng. Trong tôi, bạn vẫn là cô gái Phố Hội xinh tươi, duyên dáng ngày xưa.


*****


Và lời nhắn tin cho Blogger MẹBầuBí - người con gái Hội An dễ mến đã hứa sẽ tìm giúp - về niềm vui đặc biệt này là dấu chấm câu cuối cùng của những mẩu chuyện “Tháng 11, nhìn lại chút xíu”.   


 


 

Đọc tiếp ...