Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2008

18. LẠI MỘT CHUYẾN ĐI - Côn Đảo 2






Chuyến đi dành cho một số thành viên Ban Giám Hiệu của các trường trong tỉnh. Mình thì đóng tiền đi ké với ông chủ nhà. Háo hức lắm vì Côn Đảo là một trong những nơi mình muốn đến từ lâu rồi. Nghe nói đi bằng tàu mình cũng hơi lo lo, nhưng cứ thử một lần xem sao.
Và lần đầu tiên nếm mùi say sóng thực không dễ chịu chút nào.
Tàu nhổ neo tại Cảng Cát Lở Vũng Tàu lúc 5g, còi súp lê nghe buồn lạ, như vọng về từ hồi xa lắc xa lơ nào.
Trời chiều đủ mây để cảm thấy không gian nhuốm buồn. Có thể hiểu được chút xíu tâm trạng kẻ đi đày khi tàu từ từ rời xa đất liền chăng? Là nói vậy thôi chứ thực tế là mình đang đi du lịch và đang háo hức khám phá.
Hoàng hôn trên biển đẹp thật, bốn bề chỉ có trời nước bao la, gió lồng lộng thổi, xa xa đã thấy nhấp nháng ánh đèn tàu câu. Nước xanh đến lạ lùng, tưởng như múc lên là đông cứng thành ngọc bích. Mũi tàu trông cũng giông giống như Titanic, nhưng chẳng có bộ đôi Jack và Rose cùng dang tay nhau áo bay và tóc cũng bay trong gió ...
Tiếc là chân trời nhiều mây nên vẫn không thể nào chụp được một tấm hình như ý.
Cuối cùng, đành rời boong tàu vì cảm thấy cái đầu nó lơ lơ sao ấy. Vừa kịp xuống ngang wc thì bữa cơm chiều đã vội vàng chia tay cái bao tử mà không kịp nói lời từ biệt. Lần tay vịn vào đến cabin là lăn quay ra không kịp trèo lên giường tầng trên. Cứ phải nằm im thít , nhắm tịt mắt lại mà chịu trận.
Còn những 11 tiếng đồng hồ nữa trời ạ! Mà từ giờ đến khuya, ngoài khơi xa, liệu sóng có mạnh hơn nữa không? Cố bắt cái đầu không nghĩ tới, coi như nằm võng đu đưa vậy đi. Nhưng khổ nỗi, mình nằm võng mà đâu có thích đưa võng? Vẫn hay la oai oái lên mỗi khi ngồi ké mà ông chủ nhà lại cứ thích đong đưa. Hầu như cứ khoảng nửa giờ lại mở mắt ra xem đồng hồ, chưa bao giờ thấy thời gian chậm rì như thế này, còn hơn cả những đêm khó ngủ.
Giường bên kia, Thanh Kiều cũng trăn trở, thỉnh thoảng hỏi "Cô có đỡ chút nào không vậy?" rồi xức dầu và lại tiếp tục trùm mền kín mít. Hình như khuya lắm Thu Ba với Kim Ngôn mới xuống, Kim Ngôn thì hơi bèo nhèo, còn Thu Ba hay thật, vẫn tươi tỉnh.
Thu Ba đắp mền lại cho và phát hiện chân mình lạnh cóng, lúc ấy mình đang khó thở nữa chứ, hai tay cứ như là mượn của ai, không nhắc lên nổi. Tệ thật. Ông chủ nhà mình nghe Thu Ba chạy lên boong kêu vội chạy xuống, vừa đánh dầu cho mình vừa cười cười "Mẹ thằng Khang dở vậy sao?", cũng muốn cười cho an tâm mà không nhếch môi nổi. Cái bụng nghe đói, môi miệng khô rang mà không dám ăn, cũng không dám uống nước, sợ nó lại phản đối thì chạy không kịp.
Cứ thế , cứ thế , tàu lắc lư, đong đưa, nghe nước dưới khoang tàu vỗ oàm oạp, tiếng máy rì rì kiên nhẫn. Ngoài kia, chắc biển mênh mông và đen ngòm, cuối tháng mà!
Quá nửa đêm, nghe nhẹ nhỏm một chút, mở mắt nhìn sang, thấy ở giường tầng bên kia, Trí - dân xứ biển hẳn hoi đấy - cởi trần ngồi uống nước và thở, hỏi sao thế em, bảo "Khó chịu quá đi chị, mắc chết luôn", còn Trung ở giường bên vẫn say mê đọc sách. Ông hiệu trưởng trẻ này trông có cá tính đây.
...

4g sáng, tàu đã vào vịnh nên êm hẳn. Ráng ngồi dậy tút lại cho tươi tỉnh chứ. Chu choa ơi, lại "ò" thêm một trận nên thân. "Nước trong rửa ruột sạch trơn" , vậy là xong, người cứ lâng lâng như đi trên mây!
Lò dò trèo lên boong. Ông chủ nhà mình khoác áo, đội mũ kín tai ngồi hút thuốc coi nhàn hạ gớm.
Trời đâm mây ngang, mây hay sương vẫn mù mịt trên đỉnh núi xa xa, rất nhiều đèn nhấp nháng từ những chiếc tàu câu.
Còi tàu rền trong sương, thủy thủ đoàn tất bật, loa gọi hành khách chuẩn bị lên bờ...
Trên cầu cảng lố nhố người xe.
Gió sớm nhẹ nhàng mát mẻ. Tâm trạng thoải mái. Một đêm vật vã thế là ở phía sau lưng rồi. Cố không nghĩ đến chuyến về, dù gì thì trước mặt sẽ là mấy ngày rong chơi, nghĩ đến chuyện ấy chi cho mất vui.
Phía đông, chân trời rạng hẳn, mây ửng hồng hơn.
Chào Côn Đảo, chúng tôi đã đến.
April 5, 2008
Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 9 tháng 4, 2008

20. LẠI MỘT CHUYẾN ĐI - Côn Đảo 4

Chứng tích một thời 1

Điểm đầu tiên chúng tôi tới là cầu tàu 914.
Gọi thế vì 914 người tù đã chết khi xây chiếc cầu tàu này.
Chỉ khoảng hơn trăm mét cầu đá chạy ra biển thôi mà ngần ấy người đã ngả xuống.
Hãy để cho con số tự nói lên.



Chiếc cổng âm u này được xây rất kiên cố với 2 vòng tường bao quanh khu trại giam. Giữa 2 vòng tường ấy là một lối đi vòng vèo dẫn đến khu chuồng cọp. Vì thế , không dễ gì phát hiện được.



Còn đây là chuồng cọp.
Bên dưới là hai hàng xà lim khoảng 3mx1,5m . một bệ xi măng cao khoảng 0,5m với một cái cùm sắt để cùm chân người tù.


Bên trên này có nhiều lu chứa nước để dội xuống rồi dùng vôi bột rắc lên ( như bây giờ sát trùng những chuồng gà bị nhiễm H5N1
vậy). Chuyện gì xảy ra sau đó khi người tù bị tra tấn như vây? Đó là chưa kể nếu phản đối sẽ bị cai ngục dùng sào tre đâm xuống!
Nhớ hồi giảng truyện Bất Khuất của Nguyễn Đức Thuận, tôi đã không thể nào hình dung được, mặc dù những trang hồi kí ấy đã mô tả rất chi tiết, bởi vì nó vượt quá sức tưởng tượng về những gì mà con người lại có thể làm với đồng loại của mình.


Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2008

CÔN ĐẢO !

Hôm nay, 9:30 sẽ lại tiếp tục một chuyến đi.

Là bao nhiêu hải lí từ Vũng Tàu ra Cô Đảo nhỉ? Nghe nói tàu cao tốc sẽ phải tốn chừng 10 tiếng đồng hồ cho đoạn hải trình đó. Sẽ thưởng thức một đêm đại dương đây! Sóng ngoài khơi sẽ như thế nào nhỉ?

Dự báo thời tiết "Trời có mây, rải rác có mưa và dông, nhiệt độ trung bình từ 23 đến 30 độ C".

Để xem cái cảm giác ngồi trên tàu giữa biển có giống với ngồi trên máy bay xuyên Thái Bình Dương không?

Mọi chuyện còn ở phía trước.

Chào mọi người nhé.

Sẽ kể lại khi về đến nhà.

Đọc tiếp ...

17. LẠI MỘT CHUYẾN ĐI - Côn Đảo 1



Hôm nay, 9:30 sẽ lại tiếp tục một chuyến đi.
Là bao nhiêu hải lí từ Vũng Tàu ra Côn Đảo nhỉ? Nghe nói tàu sẽ phải tốn chừng 10 tiếng đồng hồ cho đoạn hải trình đó. 
Sẽ thưởng thức một "đêm đại dương" đây! 
Sóng ngoài khơi sẽ như thế nào nhỉ?
Dự báo thời tiết "Trời có mây, rải rác có mưa và dông, nhiệt độ trung bình từ 23 đến 30 độ C".
Để xem cái cảm giác ngồi trên tàu giữa biển có giống với ngồi trên máy bay xuyên Thái Bình Dương không?
Mọi chuyện còn ở phía trước.
Chào mọi người nhé.
Sẽ kể lại khi về đến nhà.
Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2008

16. LẠI ĐI - Cambodia 6


Sampheap Restaurant


Chiều muộn, tới Siem Reap.
Ừ, đây mới gọi là restaurant chứ ! Ấn tượng ban đầu là đồ gỗ. Toàn gõ đỏ không đẹp cực kì.
Sảnh tiệc khá rộng, vài chục bàn được bày biện khá bắt mắt.
Nhà mình là đoàn khách đầu tiên.


SamPheap Restaurant 1

“Dạ, chiều hôm nay nhà mình sẽ ăn 14 món, hồi sáng họ dọn thiếu một món gà luộc, nên chiều nay sẽ bù lại 2 món, đó là đặc sản mắm bò hóc. Nhưng mà đừng biểu em mua dùm đem về nghe” Rồi nó lăng xăng chạy tới chạy lui. 

Mấy cô phục vụ hình như không ai biết tiếng Việt nên chuyện xin thêm mấy cái dĩa không để san thức ăn xem ra cũng phải nói ...mỏi tay! 

Thức ăn khá ngon, và lạp xưởng thì nhất, lạ nhỉ. Cũng hai món xào và lại gặp rau muống xào tỏi, món ruột của Khuê đây. Nhón đũa thử xem mắm bò hóc ra sao, té ra cũng như cá mặn mà, băm với thịt và gia vị rồi xào mỡ lên, bụng đói nên thấy ngon hơn . Món tráng miệng thật bất ngờ : bí hồ lô khoét ruột chứa hỗn hợp trứng và nước cốt dừa hấp như một kiểu bánh flan, mỗi người một lát đựng trong chén nước cốt dừa béo ngậy.
Ôi cái bụng làm sao mà chở cho hết đây?
Trên sân khấu, cô nàng apsara duyên dáng lướt theo nhịp đàn phách, rồi một nhóm múa rộn ràng với hoạt cảnh bắt cá, mấy vũ công nam nhanh nhẹn theo nhịp trống xôm tụ quá.
Phải đi chụp hình mới được. 

SamPheap Restaurant 3
SamPheap Restaurant 2

Ông chủ nhà cười cười “Rồi, trúng nghề rồi. Thế nào cũng kể cho thằng Khang nghe ”. Chứ sao, thế giới phẳng mà, chỉ cần click chuột là xong.

Bên ngoài, trời tối hẳn.
Về khách sạn thôi.
Cứ phân vân mãi về mấy điều Sothea thông báo “ Tuy là thành phố du lịch nhưng 10g đêm là cúp điện, khách sạn cũng vậy. Mỗi phòng có 4 cây đèn cầy và 2 cái quạt, trời nóng nhưng xin đừng mở cửa sổ, muỗi rất nhiều”

Không lẽ khách sạn 3* cũng vậy sao ta?
Hình như Sao Ri và Sothea đang nháy nhau cười.


Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2008

15. LẠI ĐI - Cambodia 5

 NHỮNG NGÔI NHÀ CÓ RÈM CỬA MÀU HỒNG




Có rất nhiều ngôi nhà như vậy.
Rèm cửa màu hồng chừng hơn gang tay, có khi còn rực rỡ như cánh sen mãn khai, lại có khi đã ố màu thời gian.
Đấy là nhà có những cô gái chưa chồng.
Đầu tiên chỉ gợi một ý nghĩ "sao mà giống ý nhau vậy? Cứ cùng một màu mà may rèm cửa". Hóa ra là một nét đặc biệt trong phong tục tập quán của người Khmer. Thú vị thật nhưng đồng thời cũng dậy lên một nỗi xót xa với những chiếc rèm mà bụi thời gian ghi dấu rõ một cách trơ trẽn. Bố mẹ cô gái nhà ấy chắc cũng buồn khi con gái mình chẳng có ma nào để mắt đến.
Phong tục cưới hỏi của họ cũng khác xa người mình: nhà gái thách cưới, nhà trai nếu đồng ý thì mọi chi phí phải lo tất. Tiền mừng cưới của khách nhà trai cũng được nhà gái "quản lí" luôn ! Có cho lại hai trẻ làm vốn không thì tùy bố mẹ vợ! "Nhà gái thách cưới bao nhiêu à? Dạ, giá chót cũng ba ngàn đô! Nhà nào khá giả thì thách cao hơn, con gái mà đẹp thì cao hơn nữa, chín mười ngàn cũng có. Dạ, bên này người ta hay xài bằng tiền đô mà!"
Hưng chắc lưỡi:
- Chết luôn! Kiểu này làm sao mà cưới vợ Cambodia đây! Sothea, vậy ông tính cưới vợ chưa?
- Dạ, em hả? Em đi khách vầy, tiền không đủ xài, lấy đâu mà cưới vợ. Thách cỡ chục ngàn đô là em cũng chết luôn!
Mọi người phá lên cười, chú nhỏ chưng hửng:
- Sao mà cười ạ? Bộ em nói sai sao?
- Phải nói là đi với khách, chính xác hơn nên nói là hướng dẫn khách. Nói đi khách người ta nghĩ Sothea là "trai bao" đó nghe.
- Hèn chi mà mọi người cười! Không có ai sửa cho con hết bác Năm ơi. Người ta toàn là cười không à. Vậy là con nói còn sai nhiều nên hay bị cười hoài à.
Chú nhỏ gãi đầu, cười cười. Gần 2 năm học tiếng Việt mà được vậy là giỏi lắm rồi. Cũng kể chuyện tiếu lâm như ai, xài cả tiếng lóng nữa chứ.
Sao Ri chắc kể cho chú tài xế Cambodia nghe nên cả ba cười với nhau khoái trá.
Bên ngoài thình thoảng một ngôi nhà có rèm cửa màu hồng vút qua.


Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2008

14. LẠI ĐI - Cambodia 4

"The First Restaurant"





Lắc lư mãi rồi cũng đến chỗ dừng chân. Giũ bụi đường, rửa mặt, thấy tươi tỉnh lại.
Quán bên đường cũng có tên, mà quên mất rồi, thôi gọi The First Restaurant vậy. Không to lắm, có vẻ bình dân nhưng khá sạch sẽ. Khoảng chục cái bàn đã bày xong, chăng dây nylon quanh, chắc là dành cho khách đặt trước. 
“Hôm nay gia đình ta sẽ ăn trưa ở đây, 12 món, nước ngọt free một lon, ai uống bia thì cứ trả thêm, dạ”. 
Woah! Tiêu chuẩn 3* tới 12 món cơ à?
Có vẻ ngon đây : hai món rau xào, hai món mặn, một canh chua một xào, cơm và tráng miệng với xoài, mít. Hết
- Sothea ơi, 8 món thôi, có đâu đến 12 hả con?
- Còn nước tương, nước mắm, tỏi, ớt là đủ 12, dạ.
Haha, cái thằng nhóc này, quên là nó cũng hài hước lắm.

Cơm dẻo, gạo ngon nhỉ? Bên nhà mình ăn gạo lài sữa Thái cũng y vầy. Hay là bạn hàng gắn mác Thái vào cho nó bảnh?
Khẩu vị cũng tương tự . Món cá chạch và cá trèn ướp mặn chiên giòn lâu lắm không ăn thấy ngon miệng lạ. Bố vợ bảo con rể “Đây là cá chạch, cái mỏ nó nhọn, còn đây là cá trèn, chắc con không biết đâu, ăn nhiều đi, ngon lắm”

Con cá chạch dắt quay về những ngày tát đìa ở quê, mọi người rôm rả góp vào, chỉ có con gái là mù tịt, cười cười thôi. 

Nhớ hồi mới về, cứ ra giêng gần giỗ bà nội Khuê thì tát đìa. Máy bơm phải chạy từ chiều bữa trước, gàu sòng thì phải hai miệng sòng tát liên tục. Đêm, cánh đàn ông ngủ giữ đìa, quá nửa buổi sáng mới bắt cá được.
Đìa mênh mông, bao nhiêu là cá, lũ lượt gánh về, gánh nào gánh ấy lặc lè. 
Cánh đàn bà ở nhà lo phân loại, rồi cho xóm giềng, bà con và chuẩn bị nồi cháo cá to tướng. Mấy con chạch này thì ngâm nước muối rồi xỏ lỗ mũi phơi từng dây, cá sặc thì xỏ đuôi, cứ ngay cái nốt ruồi của nó mà lụi. Rồi thác lác nữa, con nào con nấy dài cả gang tay, mà hồi đó dâu có nạo thịt ăn như bây giờ, hoang phí! Phải lấy dao bén khứa khít rịt cho đứt xương dăm rồi muối sả ớt chiên ăn dần. Cá lóc cá trê phải rộng riêng, trưng dụng hết một dãy lu ở nhà ngang, có khi ăn đến hàng tháng. Đêm sương xuống, lũ cá lóc quẫy đùng đùng tưởng bật cả nắp lu có chặn thêm thớt cối đá! Cá đồng thì ngon, nhưng hàng ngày phải gánh nước về thay thì chả ngon tí nào. Mình không gánh được, chỉ xách thôi, mẹ Thông thì giỏi lắm, thay nước cá chỉ là chuyện nhỏ.

Bây giờ, chỗ đó thành mấy bờ dừa rồi. Tát đìa đã trở nên chuyện đời xưa, gặp dịp quay về trong bữa cơm dọc đường như một thứ gia vị khó tìm. 


Thế là buổi sáng qua đi.

Lên xe thôi, đường còn xa lắm.


Đọc tiếp ...