Thứ Hai, 19 tháng 5, 2008

27. ĐI NỮA - Phú Quốc 4


Thứ hai 12 05 2008

7g sáng, xe tới khách sạn đón.
Trời vẫn mưa rả rích. Mấy bữa rồi, chớ thấy mặt mày ông Trời ra sao!
Đi chung với đoàn Trà Vinh, Bạc Liêu và Đồng Tháp. Đoàn này đông nhất, nghe nói tới hơn 20 người, đa số là người nhà của đoàn Sở GD. Có lẽ vậy nên hơi "ồn ào" . Ngay ghế sau, có mấy ông cứ oang oang, lắm khi còn át cả tiếng mưa mới ghê! Cũng lạ, dân miền Tây mà không biết hoa mua, nhìn mấy bụi mua bông tím bên đường cứ bảo là sim rồi cãi nhau chí choé như trẻ con. Lại còn ngâm nga "Đói lòng ăn nửa trái sim, uống lưng bát nước đi tìm người thương" rồi đố nhau vì sao chỉ là nửa trái sim và lưng bát nước! Thực là khổ cái lỗ tai của mọi người!


1. Vườn tiêu

Điểm dừng chân đầu tiên là vườn tiêu. Không rộng lắm nhưng sát ngay bên đường. Hàng dãy nọc tiêu khá sum suê, nhưng không bằng mấy vườn tiêu ở Ban Mê Thuột mấy năm trước ghé thăm. Có phải là rất giống lá trầu? Chợt nhớ câu ru xưa "Trồng trầu trồng lộn dây tiêu, con theo hát bội mẹ liều con hư"



Nghe nói mấy năm nay, tiêu Phú Quốc cũng lao đao vì dịch bệnh. Có lẽ vậy mà suốt dọc đường, chưa thấy vườn tiêu nào mát mắt cả? 



Bà chủ vườn vẻ chân chất, nhỏ nhẹ bảo khi một chị trong đoàn trả giá " Của nhà mà, đâu nói thách chi. Mấy cô cứ mua, rẻ hơn ở chợ đó" . Đúng là hôm qua, ở chợ Hàm Ninh họ bảo 120.000đ/kg không bớt một xu!



Tiêu này được gọi là tiêu chín. Người ta sẽ đợi nó chuyển sẫm màu hơn rồi ngâm nước độ 1 ngày, chà cho tróc vỏ lụa bên ngoài rồi đem phơi khô, thế là thành tiêu sọ.



Nhà vườn Phú Quốc thích ăn loại tiêu chín này , vỏ lụa có vị ngọt, hơi béo, không cay nhiều và có mùi thơm đặc trưng. Bà chủ vườn có vẻ ngạc nhiên khi mình hỏi mua một ít tiêu chín “hồi giờ có bán đâu mà biết giá hả cô?”. Là nói vậy chứ bà cũng bảo cô con gái cân 700g, ân cần chỉ cách ướp cá thịt và kho sao cho ngon rồi chỉ nhất định lấy năm chục ngàn vì “tui có mất công xát vỏ rồi phơi đâu mà lấy sáu chuc?”
Xe chạy hồi lâu, mới chợt nghĩ “làm gì với bịch tiêu tươi này?” Chắc chắn là sẽ chế biến thôi và sau đó? Thì “gửi gió cho mây ngàn bay!” … đâu dễ có chút quà đặc biệt này?


2.Gành Dầu


Có phải xưa rừng Phú Quốc nhiều cây dầu mà chỏm Bắc đảo này lại có tên Gành Dầu? 


Đây là nơi có ngôi đền đầu tiên thờ anh hùng Nguyễn Trung Trực. Khuôn viên thoáng mát, sạch sẽ, chắc là mới xây dựng lại gần đây. Gian trống bên ngoài treo hơn chục tranh minh hoạ những khoảnh khắc cuộc đời người anh hùng “Sinh vi tướng tử vi thần”. 



Người thuyết minh là một phụ nữ ngoài sáu mươi, vẻ khoan hoà, tự tin. Câu chuyện nhuốm màu huyền thoại và bi thương được kể với một niềm ngưỡng mộ dễ dàng chuyển đến người nghe sự đồng cảm sâu sắc. 

… Cô dâu của đám cưới giả năm xưa trong trận hoả chiến đốt tàu Espérance trên sông Nhật Tảo đã thành vợ của Nguyễn Trung Trực và đã chết một tháng sau khi sinh đứa con đầu.
Tháng 9 năm 1868, chiếc tàu Groeland chở Huỳnh Văn Tấn( còn gọi là Huỳnh Công Tấn hay Lãnh binh Tấn, trước cùng Nguyễn Trung Trực theo Trương Định kháng Pháp. Sau Tấn lại cộng sự đắc lực cho Pháp), cùng 150 lính ở Gò Công đến Phú Quốc để bao vây và truy đuổi nghĩa quân.
Hương chức và dân trên đảo bị đội Tấn đe dọa đã trở nên ngu muội, không dám cưu mang gia quyến người anh hùng. Đứa bé đói sữa đã đành bị để lại trong một bọng cây với tín vật là một nãi chuối bằng vàng và mảnh lụa điều như một lời ký thác. Sau hai trận ghê gớm, Đội Tấn đuổi theo ráo riết, nghĩa quân bị kẹt trong một khe núi nhỏ hẹp ở vũng Ông Lang. Cùng đường, thất trận và Nguyễn Trung Trực bị bắt...
Mấy ngày sau, người ta cũng tìm thấy xác đứa bé đã bị kiến ăn trong bọng cây !
Ngày ông bị hành hình ở chợ Rạch Giá (27-10 -1868), dân nhiều nơi đổ xô về tiễn biệt người anh hùng. Bô lão làng Tà Niên trải chiếc chiếu hoa có hình chữ Thọ cho ông đứng giữa. Ông yêu cầu mở trói, không bịt mắt để ông nhìn đồng bào và quê hương. Câu nói "Bao giờ Tây nhổ hết cỏ nước Nam mới hết người Nam đánh Tây" như một vĩ thanh không dứt.
... Cuối cùng thì người con trai 30 tuổi ấy đã trả rồi nợ nước non và gặp lại gia đình bé nhỏ của mình ở thế giới vĩnh hằng ...


 Từ Hòn Chong quay về Phú Quốc - Lượng binh cơ phòng thủ tấn công
 

Nước vực ròng nghi binh dụ địch - Nước dâng cao phục kích diệt thù


Con trong tay vừa tròn một tháng - Phải hi sinh, cứu vãn binh cơ !

 Cuối cùng ở bãi Ông Lang - Giặc Pháp bắt được, chúng mang chém đầu.


Khi xưa hoang vắng cơ hàn - Cất lên mái lá gọn gàng thờ Ông.

 Nhờ lòng hỉ cúng khắp nơi - Góp phần xây dựng nên ngôi phụng thờ.

3.Vũng Bầu

Một vịnh nhỏ phía Bắc đảo.
Bãi biển đánh một vòng cung yểu điệu, bãi cát vàng mịn, rất nhiều cây tra.





Một giàn bè của nhà hàng Mai Phương để rọng cá tôm nhấp nhô trên sóng, mấy chiếc tàu đánh cá neo ngoài xa, thuyền thúng chòng chành bơi ra bơi vào. Mình mà ngồi trên ấy chắc là chết khiếp, trông nó lắc theo sóng mới ghê!

 


Chim én biển chao liệng đầy trời làm đôi chó mệt công bám đuổi. Mình ướt sũng nước biển vì phóng theo khi chim lượn sà mép sóng, cuộc rượt bắt đầy kiên trì và quyết liệt nhưng vô vọng. Trên cây dừa cao, chú én tạm dừng trò mèo vờn chuột, đôi chó vẫn hậm hực ngóng lên và chắc chúng không biết mình đã trở thành đầu đề cho bao nhiêu người theo dõi,bàn tán. Mai mốt về đất liền, câu chuyện thú vị này có theo chân ai?


Nhà hàng Mai Phương với một thực đơn đặc biệt dành riêng cho những người khách từ đất liền. Ấn tượng nhất với món súp nấm tràm. Anh chàng Trưởng phòng Giáo Dục huyện đảo Phú Quốc hồ hởi khoe thành tích về thực đơn buổi cơm khách trưa này và cũng không quên giới thiệu khá là chi tiết cách nấu một nồi súp đúng điệu Phú Quốc! Giòn và mịn hơn nấm mối Bến Tre, vị nhẫn nhẫn đặc trưng làm nên nét lạ, nhưng ngọt thì chưa chắc đã hơn nấm mối! Nấm tràm lăn bột chiên hơi ... lãng, chỉ nghe mùi dầu ngậy mũi. Sò điệp nướng thì tuyệt, nóng hổi, ngọt đậm đà, quyện với đậu phọng rang và mỡ hành ch..ch.... hihi tiếc là ...ít quá! Món ốc giác xào chua cũng thú vị, từng lát ốc giòn sần sật, ngọt và thơm ... rồi mực rim, gà chiên ...
Một bữa tiệc hải sản ngay bên bờ biển, mưa lất phất, sóng rào rạt vỗ bờ, giá như có đủ mọi người nhà mình nhỉ?
Giám Đốc Sở Giáo Dục Kiên Giang bưng rượu đến tận bàn " Mời anh chị, nhìn anh là biết ngay, Khang giống anh quá trời! Hôm tụi tôi qua Princeton, Trường có mời nó về để gặp, nói chuyện nhiều lắm. Tôi bảo nó ráng học xong tiến sĩ rồi về."
Nghe chưa, anh bạn trẻ?




Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2008

Chủ nhật 11 - 5 - 2008 - Phú Quốc

Chủ nhật 11 05 2008

Hôm nay, sẽ tháp tùng đoàn tham quan của Phòng Giáo Dục Chợ Lách .

Cám ơn sự ngẫu nhiên đã đưa đến cuộc gặp bất ngờ này. Nếu không, hai ông bà già này chắc phải thuê hướng dẫn viên chứ biết ngõ nào mà đi.

1. Art Gallery Cội Nguồn

Chủ nhân của gallery này là một doanh nhân 7x.

..." Năm 1992, Huỳnh Phước Huệ rời đảo Phú Quốc - nơi gia đình anh có 3 đời gắn bó để lên TPHCM theo học đại học ngành quản trị kinh doanh. Cũng bắt đầu từ đó, ý tưởng phải bảo tồn những di sản của Phú Quốc được chàng thanh niên đầy nhiệt huyết triển khai. Giờ này, anh đang làm chủ một phòng trưng bày về Phú Quốc, đã có người ngã giá “sang tay” 5 tỷ đồng…"

Chủ nhân đã thiết kế khu trưng bày rất ấn tượng : từ ngoài nhìn vào, phòng trưng bày ngọc trai và sản phẩm từ ngọc trai ở bên phải. Tuy nhiên, nó hơi nhỏ, chỉ khoảng 20 khách vào xem là đã thấy chật. Nhưng cái làm "nóng" khách tham quan không phải vì đông người mà là giá của một số sản phẩm ngọc trai. Chiếc vòng ngọc trai đen trong hình bên dưới có giá 185.000.000đ

và đôi bông tai này có giá 48.000.000đ !

Bên trái là một dãy nhà dài thiết kế bậc thang từ dưới vươn dài lên dốc, mỗi tầng là một khu vực nhỏ trưng bày sản vật của biển rừng Phú Quốc. mấy tầng trên cùng là khu trưng bày cổ vật. Quả là một kho tàng vô giá. Rất rất nhiểu cổ vật. Đây là chiếc đĩa cổ Trung Quốc thế kỉ XVIII

Còn đây là hũ gốm Khmer thế kỉ VIII

hai chiếc này xưa hơn - thế kỉ III

chiếc này thế kỉ VII

chiếc này thế kỉ XI

và đây là mũi của con cá đao khổng lồ

Xa phía trên cùng là những cổ vật thời kì đồ đá, những hoá thạch có hàng triệu năm tuổi, nhưng ... không được phép chụp ảnh ! Chỉ nghe cô gái thuyết minh bảo là hoá thạch ấy chủ nhân mua khoảng 300 usd /kg ! ước lượng ngần ấy hoá thạch có khi đến hàng mấy tạ chứ chẳng chơi!

Tít trên xa là khu vực nuôi chó xoáy , giống đặc hữu của Phú Quốc và đại bàng biển, chim báo bão...nhưng dốc quá, mỏi chân quá và cũng vì la cà chỗ trưng bày ngọc trai lâu quá nên chả còn thời gian đâu mà trèo lên! Tiếc!

Nghe nói có cả khu nhà nghỉ dưỡng trông ra biển. Tiếc dữ nữa!

2. Phu Quoc Pearl Farm

Đây là cơ sở nuôi cấy ngọc trai liên doanh với Úc.

Vẻ ngoài của nó trông đơn sơ, như không chú ý đến việc quyến rũ khách tham quan

nhưng cái giá của chiếc vòng cổ 24 hạt đường kính khoảng 20mm này làm người ta choáng : 100.000 usd, tính ra tiền Việt nam thời điểm này thì sơ sơ có 1,6 tỉ ! Ấy vậy mà đã có người mua rồi. Khiếp thật!

đây là hình giải phẩu cơ thể học của một con trai

Trời vẫn mưa,

Đây là một trong vài bãi đẹp nhất : Bãi Trường, 20km dài, cát vàng, biển xanh, dừa và phi lao dọc bờ. Chỗ này sẽ mọc lên một khu resort sớm thôi.

3. Nhà tù Phú Quốc

Không qui mô như Côn Đảo, khu vực nhà tù ở đây chỉ là tái hiện.

Cô gái thuyết minh hãy còn rất trẻ, ngày giải phóng có khi cô chưa chào đời. Tuy nhiên, những gì cô kể vẫn quá đủ làm khách tham quan xúc động.

Đây là chuồng cọp

Đây là nhà bếp

4. Bãi Sao

Gọi Bãi sao vì xưa khu vực này có rất nhiều cây sao, một loại gỗ quí mà người Phú Quốc xưa dùng làm nọc tiêu. Tấm hình này chụp được cây sao hiếm hoi còn sót lại ven biển.

Mấy hôm biển động, sứa dạt vào bờ khá nhiều, những con sứa xanh, trắng, nâu, trong suốt như rau câu nằm đầy trên bãi. Nghe bảo nó ngứa lắm, nhưng người ta cũng làm gỏi, mà gỏi sứa thì giòn và ngon lắm. Lạ!

5. Làng chài Hàm Ninh

Anh chàng tour guide rủ mọi người mua khô ở đây sẽ rẻ nhất. Mấy người trong đoàn nghe thế tranh nhau chen vào mấy cửa hàng hai bên phố. Trời lại mưa ầm ầm. Cũng chen vào xem thử chứ. Hmm.... tôm khô đâu ngon bằng tôm Ba Tri đâu, mà mắc chứ có rẻ đâu kìa. Chỉ có khô cá cơm, khô mực, khô cá thu...thì rẻ. Có cả bào ngư khô nữa, mua thử 100g về nấu cháo xem sao.

Cầu cảng cá Hàm Ninh chạy tít ra xa, có đến hàng trăm mét. Trời mà không mưa thế nào mình cũng phải chạy ra . Nhưng giờ thì nhìn ớn quá, gió ù ù thổi như muốn hắt người xuống biển.

Đứng núp mưa trong quán Kim Cương, một mẹt đầy vun sim chín. Mới định chụp một tấm hình thì mưa chụp xuống trước rồi. Thiệt tình!

Nhưng cũng rất ấn tượng với "cô" chủ quán! Rõ ràng là đực rựa, giọng ồ ồ, miếng táo Adam gồ rõ ra mà son phấn ngất trời, mắt xanh môi tím, lông mi chuốt mascara đen kịt, vòng vàng đầy tay, móng sơn đỏ chót, cái miệng dẻo quẹo với chú nhỏ trong quán khi mình hỏi rượu sim "Nè, lấy cho dì hai cái chai đi con, dì hai chiếc rượu cho khách" và vồn vã với mình "Ở đây là rượu sim gia truyền, chị nếm thử đi. Nếm thử trước thấy ngon thì em đóng chai cho chị đem về. Bảo đảm, không có đổ đâu" . Mà rượu thơm thật, trời đang mưa, uống một ngụm thấy ấm cả người. Mua 1 lít vậy - 100.000đ . Mắc thấy ghê, nhưng thôi, đặc sản mà !

6. Suối Tranh

Cổng vào "hoành tráng", bãi đậu xe mênh mông. Nhưng trời vẫn mưa, đường lên suối vừa xa vừa dốc lại vừa trơn... đành hẹn lần khác vậy ( biết đến khi nào nhỉ?)

Và đành chụp hòn giả sơn này vậy!

Coi như ta đã đến suối Tranh!

7. Nhà thùng Thịnh Phát

Là một trong hai hãng nước mắm nổi tiếng nhất Phú Quốc : Thịnh Phát và Khải Hoàn.

14 cái thùng to như thế này trong gian nhà rộng mênh mông và dĩ nhiên sực mùi nước mắm! Mỗi thùng như thế có thể chứa vài tấn cá! Và mỗi mẻ cá như vậy phải 12 tháng mới có nước mắm ngon đúng mức!

Ai nấy chen nhau mua. Thùng 5lít là mua về để dành ăn dần, mấy khi ra tận nơi! Hộp 2 chai lớn, hộp 6 chai nhỏ là mua về làm quà, không lẽ ra đến Phú Quốc mà lại không mang nước mắm về?

Thế đấy, mỗi ngày bao nhiêu khách đến là bấy nhiêu nước mắm bán ra. Mình cũng phải cộ về thôi. Lần trước đi Côn Đảo cũng đã 2 hộp 6 chai nước mắm Hòn Cau rồi, mà có đủ biếu đâu! Tội nghiệp cậu Hùng tài xế, mấy người ở Sở nhờ mua, cậu ta phải cộ về 30 lít !

8. Rượu sim Bảy gáo

Người đầu tiên chế ra rượu sim đấy, và bây giờ thành thương hiệu rồi.

Nhưng sao nếm thử lại thấy không thơm ngon bằng ở dưới Hàm Ninh nhỉ?

"Đói lòng ăn nửa trái sim

Uống lưng bát nước đi tìm người thương"

9. Dinh Cậu

Tấm hình này luôn có mặt trong bộ sưu tập ảnh Phú Quốc. Chợt nghĩ không biết đến khi nào thì gặp bi kịch như hòn Phụ Tử ở Hà Tiên? Cái dáng chông chênh của nó trông ái ngại quá!

ngọn hải đăng này chắc thuộc dạng nhỏ nhất quá!

Cũng không kịp chụp toàn cảnh Dinh Cậu, ông trời lại đuổi mọi người chạy nhanh vô xe.

10. Charm Phu Quoc

Mấy bạn trẻ nhà mình chắc sẽ thích lắm nếu có một lần ghé đây.

Chủ nhân cũng 7x. Sao mà thiên hạ làm giàu sớm vậy!

17 phòng, giá từ 25 đến 35 usd/ngày

Một khu nhà nghỉ liên hợp : Khách sạn - nhà hàng - khu trưng bày - shop - bar ở tầng hầm. Nghe nói khách Tây thích lắm. Chỉ tiếc là không nằm sát biển.

Một công trình toàn bằng gạch và gỗ, mà là gỗ cao cấp mới ghê. Nghe nói chủ nhân đã bỏ ra hơn 20 tỉ rồi.

Đây là cổng vào

Một góc nhìn từ cổng, bên phải là khu trưng bày

Đây là sảnh trung tâm, có thể dọn tiệc cho khoảng 100 thực khách.

Dãy lầu cao là phòng 35 usd. Dãy trệt là shop quần áo với giá như ở Singapore. Cái khăn quàng cổ mình mua 2 usd ở chợ Phnom Penh, đây ghi giá 10 usd !

Bữa tối trong ánh nến lung linh trên bàn và đèn lồng trên trần. Món ăn khá ngon và trình bày rất đẹp mắt.

Nhìn chung, thân thiện và ấm cúng!

Bữa cơm này là bữa ăn cuối của đoàn Chợ Lách. Ngày mai họ về. Mấy anh bạn trẻ có ít rượu thì ồn ào hẳn lên , văn nghệ tưng bừng. Thôi thì tân cổ đủ cả, lại có màn hợp ca vọng cổ nữa mới độc đáo chứ! Mấy cô Hiệu Trưởng mầm non thì múa hát từ "Cháu lên ba..." cho đến " Te tò te đây là ban kèn hơi..." rồi bá vai nhau rồng rắn quanh bàn tiệc . Vui nhất là anh chàng Hiệu Trưởng trẻ tự giới thiệu mình là Út Trà Vinh hát Tình anh bán chiếu. Cười miết mỏi cả miệng.

Trời mưa mãi...

Về đến khách sạn thì đã hơn 8g.

Một ngày rong ruỗi khắp phía Nam đảo. Mệt khờ người.

Nghe nói ngày mai, Giám đốc Sở Giáo Dục Kiên Giang sẽ đưa tất cả 13 đoàn đi tham quan. Thế là lại đi ké nữa!

Đọc tiếp ...