Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2008

35. June 19, 2008 SINH NHẬT ÔNG CHỦ NHÀ




Hôm nay là Sinh nhật thứ 58 của Ba.
Mấy chuyện kiểu này, với ông chủ nhà thì "Ai cũng nhớ chỉ một người không nhớ"
Đợi ba vừa đi làm, mẹ tót lên mạng. Con gái hỏi:
- Hôm nay SN Ba phải không? Con gọi đặt bánh rồi. Chút xíu cô Hoàng mang lại, mẹ chờ nhận rồi hãy đi chợ nghen. Mẹ gọi đặt dùm tụi con lẵng hoa nghe, bảo đừng cắm hồng, lan đi, hoành tráng nghe mẹ.
- Được rồi, hôm nay mẹ sẽ làm chút gì đó cho buổi trưa. Sẽ ít thôi, có 2 người thôi mà. Vậy hoa thế nào?
- Đem vô Sở nghe mẹ. Cho Ba ngạc nhiên chơi.
- Sáng nay Ba đi họp bên ủy ban tỉnh, không biết có về lại Sở không. Mẹ sẽ bảo chị Nguyên nếu không có Ba thì gởi Văn Phòng.
- Hehe, được đó. Cho mấy chú chọc Ba chơi.
11g, Ba về,
- Ba có ghé Sở không? Mẹ hỏi vọng ra ngay khi ba vừa đẩy cửa gió.
- Không. Có gì hả?
- Không. Thì mẹ hỏi vậy mà.
Vào đến nhà sau, thấy bánh kem trên bàn. Ba ngạc nhiên:
- Ủa! Gì vậy?



- Sinh nhật Ba hôm nay mà!
- Vậy sao? Ai mà nhớ!
Thấy chưa ! Ba mà ! Nhớ mấy chuyện này thì không là Ba nữa rồi.


- Chà, món gì đây?
- Tôm rim sốt me với chả giò và ít bánh phồng tôm.
- Mấy món này cu Khang thích đây. Rượu gì vậy?
- À, vang sim, hôm đi Phú Quốc mang về đó.
Đang ăn thì Khang gọi về, nói chuyện lâu lắm.








Buổi chiều, ba vừa đi làm, mẹ gõ liền cho Khuê "Ba mới vừa đi đó, 5 phút nữa con gọi điện thoại cho Ba nghe."
Ba mở cửa phòng đã thấy lẵng hoa sẵn đó rồi, mới định gọi thì Khuê đã gọi về trước . Mấy chú bảo "Chắc là rể lấy lòng cha vợ đây!" Hihihi . . .
Lẵng hoa khá đẹp nhưng băng giấy to quá nên trông hơi thô nhỉ?



À, 2K có nhớ mấy tấm hình này không? Thằng bé trong ảnh 25 năm sau thành Princeton tiger đội mũ oai ra phết nhỉ. Là Ba bảo mẹ chụp đấy nhé.



Hôm nay ba vui lắm !

Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 19 tháng 6, 2008

34. Check out my Slide Show!

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2008

Entry for June 18, 2008

Chuyện đi chơi một vòng được quyết định thật đột ngột.

Lúc mấy bà bạn già ngồi nhắc chuyện đời xưa. Chung hỏi:

- Chị Thư về tính đi đâu chơi?

- Ờ, cũng lên lịch hết rồi. Cuối tuần này đi Phan Thiết.Tuần sau đi tour Sing - Mã. Tuần đầu tháng 7 ở lại Thành phố đi thăm bà con. Thêm một chuyến Hạ Long, Tuần Châu Yên Tử rồi về Hà Nội. Thế là chỉ còn khoảng 10 ngày để chuẩn bị trở lại bên ấy. Hai thằng con trai chia nhau đứa lo vé máy bay đi về, đứa lo tiền cho mẹ bỏ túi đi chơi. Mấy lần về rồi mà vẫn chưa đi coi cây cầu Mỹ Thuận nó ra sao. Ao ước đó nghe.

- Thế sao? Ngày mai không học múa được vậy mình đi Mỹ Thuận đi, vòng qua Vĩnh Long ăn cơm rồi về ngõ Chợ Lách .

- Ô, vậy hả? Tốt quá. Đi liền. Bốn chị em mình đi hén?

Nói vậy chứ đến sáng thì chỉ có hai chị em. Cúc thì đã hẹn chuyến đi Đà Lạt. Chung thì mới 7g tối đã gọi điện bảo không thu xếp được việc nhà. Thế đấy, không chồng con, mà vẫn quá ư bận bịu với lũ cháu. Một ngày dứt ra đi chơi thì đã sao!

7g sáng,

Chả có ai để mượn chụp một tấm ảnh chung, thôi, tự chụp vậy. Hai lão bà bà đi du hí đây.

Trời không nắng , sương mờ mờ, cầu mờ mờ. Cả hai cùng chụp nhé. Xem thợ nào xịn hơn!

10g, Vĩnh Long đây.

Giao cho chú tài xế trẻ chọn quán ăn vậy. Đây không phải xứ mình nên chả biết .

Món khai vị: Cà pháo mắm tôm dưa đầu heo. Ôi, cholesterol ! Ngon lắm, nhưng không! :-))

Cá cóc! Mới nghe lần đầu. Chị Thư bảo "Hồi đó, ba má chị còn chạy đò, đi vô miệt này thường mua cá cóc về ăn. Rất ngon em à, nhất là món kho nước dừa và nấu ngót"

Thì đây. Thử xem sao! Umh.......... ngon thiệt !

Người xa xứ vẫn coi rau muống xào tỏi là món khó quên.

Cá trèn muối sả ớt chiên. Trời mưa lất phất bên ngoài làm ngon miệng hơn.

Cô chủ quán Hằng Nga cứ sốt sắng mời lần sau ghé lại.

Trên đường về...

Nhà thờ Cái Mơn, một trong những nhà thờ lớn và đẹp của miền Tây.

Về tới Mỏ Cày rồi,

Một ngôi nhà có hàng rào đẹp bên con đường bờ sông dẫn về nhà chị Thư.

2g chiều, chia tay.

Hẹn gặp hè năm sau. Chị sẽ đưa em đi một vòng Irving Dallas nhé.

Đọc tiếp ...

33. Entry for June 18, 2008 Đi một vòng




Chuyện đi chơi một vòng được quyết định thật đột ngột.

Lúc mấy bà bạn già ngồi nhắc chuyện đời xưa. Chung hỏi:
- Chị Thư về tính đi đâu chơi?
- Ờ, cũng lên lịch hết rồi. Cuối tuần này đi Phan Thiết.Tuần sau đi tour Sing - Mã. Tuần đầu tháng 7 ở lại Thành phố đi thăm bà con. Thêm một chuyến Hạ Long, Tuần Châu Yên Tử rồi về Hà Nội. Thế là chỉ còn khoảng 10 ngày để chuẩn bị trở lại bên ấy. Hai thằng con trai chia nhau đứa lo vé máy bay đi về, đứa lo tiền cho mẹ bỏ túi đi chơi. Mấy lần về rồi mà vẫn chưa đi coi cây cầu Mỹ Thuận nó ra sao. Ao ước đó nghe.
- Thế sao? Ngày mai không học múa được vậy mình đi Mỹ Thuận đi, vòng qua Vĩnh Long ăn cơm rồi về ngõ Chợ Lách .
- Ô, vậy hả? Tốt quá. Đi liền. Bốn chị em mình đi hén?

Nói vậy chứ đến sáng thì chỉ có hai chị em. Cúc thì đã hẹn chuyến đi Đà Lạt. Chung thì mới 7g tối đã gọi điện bảo không thu xếp được việc nhà. Thế đấy, không chồng con, mà vẫn quá ư bận bịu với lũ cháu. Một ngày dứt ra đi chơi thì đã sao! 



7g sáng,
Chả có ai để mượn chụp một tấm ảnh chung, thôi, tự chụp vậy. Hai lão bà bà đi du hí đây.




Trời không nắng , sương mờ mờ, cầu mờ mờ. Cả hai cùng chụp nhé. Xem thợ nào xịn hơn!



10g, Vĩnh Long đây.
Giao cho chú tài xế trẻ chọn quán ăn vậy. Đây không phải xứ mình nên chả biết .



Món khai vị: Cà pháo mắm tôm dưa đầu heo. Ôi, cholesterol ! Ngon lắm, nhưng không! :-))






Cá cóc! Mới nghe lần đầu. Chị Thư bảo "Hồi đó, ba má chị còn chạy đò, đi vô miệt này thường mua cá cóc về ăn. Rất ngon em à, nhất là món kho nước dừa và nấu ngót"
Thì đây. Thử xem sao! Umh.......... ngon thiệt !




Người xa xứ vẫn coi rau muống xào tỏi là món khó quên.




Cá trèn muối sả ớt chiên. Trời mưa lất phất bên ngoài làm ngon miệng hơn.
Cô chủ quán Hằng Nga cứ sốt sắng mời lần sau ghé lại.




Trên đường về...




Nhà thờ Cái Mơn, một trong những nhà thờ lớn và đẹp của miền Tây.




Về tới Mỏ Cày rồi,
Hai chị em chụp hình cho nhau ở một ngôi nhà có hàng rào đẹp bên con đường bờ sông dẫn về nhà chị Thư.


 








2g chiều, chia tay.
Hẹn gặp hè năm sau. Chị sẽ đưa em đi một vòng Irving Dallas nhé.

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 11 tháng 6, 2008

June 10, 2008 Mồng 7 tháng 5 âm lịch GIỖ CHỊ

Chị,

Vậy là giỗ thứ 14 của chị rồi. Thời gian trôi nhanh quá.

Nhớ những ngày cuối trong bệnh viện, chị mệt, bảo với Út Thảo "Mệt quá, không muốn thở nữa".

Tình hình xấu đi rất nhanh. Bác sĩ trưởng khoa bảo " Nói với bà mẹ đừng buồn. Suy tim bẩm sinh như chiếc xe tuột dốc, không thể hồi phục, huống chi thể trạng của bệnh nhân kém quá. Nhưng bà mẹ phải vui vì đây cũng là trường hợp hiếm hoi. Người mang bệnh này khó qua được tuổi hai mươi, bệnh nhân 46 tuổi là công chăm sóc của bà mẹ lớn lắm" Nhưng ai lại nỡ nói câu ấy với bà mẹ?

Trên chuyến xe về lại nhà, ôm chị trong tay mà cảm nhận được những nhịp đập của tim đã loạn, thoắt có thoắt không. Và rồi nhịp cuối cùng thoảng như chưa hề có.

Ẵm chị trên tay và khẻ bảo "Về nhà mình rồi đó Hai". Bà mẹ lúi húi lấy quần áo chị xếp vào tủ. Phải báo tin cách nào đây? "Khoan hãy xếp, cho con miếng nước để chị uống. Man ngồi đây với chị chút nghe" và như một bức tượng, mẹ cứ nắm tay, vuốt ve, sửa lại quần áo chị, câm nín mãi cho đến khi dì, cậu và các em đến.

Út Thảo và hai cháu về đến nhà khi việc tẩn liệm đã xong. Hụt hẫng, tức tửi và ngơ ngác.

Và mãi đến năm sau, em gái từ bên kia bờ đại dương mới về thăm mộ chị. Thẩn thờ "Thôi cũng yên phận chị"

Mãi cho đến bây giờ, không ai nhìn thấy chị trong mơ trừ em. Có khi biết chị đã mất, có khi như sống lại cảnh ngày xưa, nhiều lắm, rõ như in.

Ngày xưa, chị thích nhạc Trần Thiện Thanh, em cằn nhằn bảo chị sao mà sến thế. Sau 75, chị đã lụi hụi đem mớ nhạc đi chôn sau vườn. Chị thầm yêu một người mà em cực lực phản đối. Chị ghét bông giấy thậm tệ "Cái loài hữu sắc vô hương". Chị chăm chút tỉ mẩn vuốt ve nhừng tờ tiền cũ mới, gói mấy lớp giấy, cất trong áo gối, và sẵn lòng hào phóng lì xì cho hai cháu mỗi bận Tết và bất kì lần nào về thăm. Chị cất kĩ quần áo mới khiến mọi người bực mình. Chị ngồi đưa võng cho thằng cháu mới tám tháng, cánh tay gầy guộc không níu nổi đà đưa . . .

Bây giờ, chị vẫn mãi nụ cười rất đỗi điệu đàng trong tấm ảnh trên bàn thờ.

Bây giờ, chị chỉ còn trong những câu chuyện bắt đầu bằng "Hồi đó...".

Bây giờ, chị mãi vẫn là nỗi khắc khoải trong em.

Đọc tiếp ...

32. June 10, 2008 Mồng 7 tháng 5 âm lịch

  GIỖ CHỊ

Chị,
Vậy là giỗ thứ 14 của chị rồi. Thời gian trôi nhanh quá.
Nhớ những ngày cuối trong bệnh viện, chị mệt, bảo với Út Thảo "Mệt quá, không muốn thở nữa".
Tình hình xấu đi rất nhanh. Bác sĩ trưởng khoa bảo " Nói với bà mẹ đừng buồn. Suy tim bẩm sinh như chiếc xe tuột dốc, không thể hồi phục, huống chi thể trạng của bệnh nhân kém quá. Nhưng bà mẹ phải vui vì đây cũng là trường hợp hiếm hoi. Người mang bệnh này khó qua được tuổi hai mươi, bệnh nhân 46 tuổi là công chăm sóc của bà mẹ lớn lắm" Nhưng ai lại nỡ nói câu ấy với bà mẹ?
Trên chuyến xe về lại nhà, ôm chị trong tay mà cảm nhận được những nhịp đập của tim đã loạn, thoắt có thoắt không. Và rồi nhịp cuối cùng thoảng như chưa hề có.
Ẵm chị trên tay và khẻ bảo "Về nhà mình rồi đó Hai". Bà mẹ lúi húi lấy quần áo chị xếp vào tủ. Phải báo tin cách nào đây? "Khoan hãy xếp, cho con miếng nước để chị uống. Man ngồi đây với chị chút nghe" và như một bức tượng, mẹ cứ nắm tay, vuốt ve, sửa lại quần áo chị, câm nín mãi cho đến khi dì, cậu và các em đến.
Út Thảo và hai cháu về đến nhà khi việc tẩn liệm đã xong. Hụt hẫng, tức tửi và ngơ ngác.
Và mãi đến năm sau, em gái từ bên kia bờ đại dương mới về thăm mộ chị. Thẩn thờ "Thôi cũng yên phận chị"
Mãi cho đến bây giờ, không ai nhìn thấy chị trong mơ trừ em. Có khi biết chị đã mất, có khi như sống lại cảnh ngày xưa, nhiều lắm, rõ như in.

Ngày xưa, 
Chị thích nhạc Trần Thiện Thanh, em cằn nhằn bảo chị sao mà sến thế. Sau 75, chị đã lụi hụi đem mớ nhạc đi chôn sau vườn. 
Chị thầm yêu một người mà em cực lực phản đối...
Chị ghét bông giấy thậm tệ "Cái loài hữu sắc vô hương"... Chị chăm chút tỉ mẩn vuốt ve nhừng tờ tiền cũ mới, gói mấy lớp giấy, cất trong áo gối, và sẵn lòng hào phóng lì xì cho hai cháu mỗi bận Tết và bất kì lần nào về thăm. 
Chị cất kĩ quần áo mới khiến mọi người bực mình...
Chị ngồi đưa võng cho thằng cháu mới tám tháng, cánh tay gầy guộc không níu nổi đà đưa . . .

Bây giờ, 
Chị vẫn mãi nụ cười rất đỗi điệu đàng trong tấm ảnh trên bàn thờ.

Bây giờ, 
Chị chỉ còn trong những câu chuyện bắt đầu bằng "Hồi đó...".

Bây giờ, 
Chị mãi vẫn là nỗi khắc khoải trong em.
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2008

31. June 07, 2008

Tình cờ gặp bài thơ này trong blog của một bạn trẻ. Lời cô gái trong bài thơ sao mà dễ thương đến vậy:

Người thứ hai


Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh ấy yêu mẹ,mẹ ơi! 

 
Mẹ đã sinh ra anh ấy ở trên đời
Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai. 


Mẹ đừng buồn những hoàng hôn, những ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con cũng chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ cả đời anh 


Con chỉ là cơn mưa mỏng manh
Người đàn bà khác có thể thay thế con trong trái tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu trọn đời âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành riêng cho mẹ mà thôi 


Anh ấy có thể sống với con suốt trọn cuộc đời
Cũng có thể chia tay ngay ngày mai,có thể!
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào con cũng chỉ thứ hai.

Xuân Quỳnh


Đã chỉnh lại - Nguồn : thuvienonline.

Đọc tiếp ...