Thứ Ba, 12 tháng 8, 2008

49. August 12, 2008 THÁNG BẢY - MẸ và CON





Mẹ có 4 con gái 1 con trai
Mẹ đã khóc đưa con gái cả một chuyến đi xa mãi.
Mẹ đã lo lắng biết bao nhiêu khi con trai duy nhất lên đường đi nghĩa vụ tận xứ Chùa Tháp xa xôi.
Mẹ đã thắc thỏm ngóng trông tin tức từ bên kia bờ đại dương của hai con gái nhỏ. Bất lực khi cô áp út bệnh, xót xa khi thấy Út cưng ốm nhom vì công việc.
Chỉ có tôi là mẹ yên tâm, nhưng hình như tôi cũng là đứa con mà mẹ khó gần, hay chỉ là cảm nhận của tôi thôi?
Tháng bảy về cho tôi biết điều gì?
Đọc lại một lần nữa Bông Hồng cài áo để biết mình còn mẹ.



Để dâng mẹ và để làm quà Vu Lan cho những người nào có diễm phúc còn mẹ.
Medford, Hoa Kỳ, tháng tám, 1962,
Nhất Hạnh


Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không "lớn" lên được. Cằn cỗi, héo mòn. Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký: Tai nạn lớn nhất đã xẩy ra cho tôi rồi! Lớn đến mấy mà mất mẹ thì cũng như không lớn, cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ côi. Những bài hát, bài thơ ca tụng tình mẹ bài nào cũng dễ, cũng hay. Người viết dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thuở chưa có ý niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến tình mẹ. Những bài hát ca ngợi tình mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có. Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ rất giản dị. Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài thơ ấy thì sợ sệt, lo âu.... sợ sệt lo âu một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chắc chắn phải đến :
Năm xưa tôi còn nhỏ
Mẹ tôi đã qua đời !
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận trẻ mồ côi.

Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Ðể dòng nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi...

Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Mất cả một bầu trời.

Một bầu trời thương yêu dịu ngọt, lâu quá mình đã bơi lội trong đó, sung sướng mà không hay, để hôm nay bừng tỉnh thì thấy đã mất rồi. Người nhà quê Việt nam không ưa cách nói cao kỳ. Nói rằng bà mẹ già là kho tàng của yêu thương, của hạnh phúc thì cũng đã là cao kỳ rồi. Nói mẹ già là một thứ chuối, một thứ xôi, một thứ đường ngọt dịu, người dân quê đã diễn tả được tình mẹ một cách vừa giản dị vừa đúng mức :
Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lau.

Ngon biết bao! Những lúc miệng vừa đắng vừa nhạt sau một cơn sốt, những lúc như thế thì không có món ăn gì có thể gợi được khẩu vị của ta. Chỉ khi nào mẹ đến, kéo chăn đắp lên ngực cho ta, đặt bàn tay (Bàn tay ? hay là tơ trời đâu la miên?) trên trán nóng ta và than thở "khổ chưa, con tôi", ta mới cảm thấy đầy đủ, ấm áp, thấm nhuần chất ngọt của tình mẹ, ngọt thơm như chuối ba hương, dịu như xôi nếp một, và đậm đà lịm cả cổ họng như đường mía lau. Tình mẹ thì trường cửu, bất tuyệt; như chuối ba hương, đường mía lau, xôi nếp một ấy không bao giờ cùng tận.
Công cha như núi Thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chẩy ra . Nước trong nguồn chảy ra thì bất tuyệt. Tình mẹ là gốc của mọi tình cảm yêu thương. Mẹ là giáo sư dạy về yêu thương, một phân khoa quan trọng nhất trong trường đại học cuộc đời. Không có mẹ, tôi sẽ không biết thương yêu. Nhờ mẹ mà tôi biết được thế nào là tình nhân loại, tình chúng sinh ; nhờ mẹ mà tôi có được chút ý niệm về đức từ bi. Vì mẹ là gốc của tình thương, nên ý niệm mẹ lấn trùm ý thương yêu của tôn giáo vốn dạy về tình thương.
Ðạo Phật có đức Quan Thế Âm, tôn sùng dưới hình thức mẹ. Em bé vừa mở miệng khóc thì mẹ đã chạy tới bên nôi. Mẹ hiện ra như một thiên thần dịu hiền làm tiêu tan khổ đau lo âu. Ðạo Chúa có đức Mẹ, thánh nữ đồng trinh Maria. Trong tín ngưỡng bình dân Việt có thánh mẫu Liễu Hạnh, cũng dưới hình thức mẹ. Bởi vì chỉ cần nghe đến danh từ Mẹ, ta đã thấy lòng tràn ngập yêu thương rồi. Mà từ yêu thương tín ngưỡng và hành động thì không xa chi mấy bước.
Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ (Mother's Day) mồng mười tháng năm. Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Ðông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng.
Tôi nhìn lại bông hoa trắng trên áo mà bỗng thấy tủi thân. Tôi cũng mồ côi như bất cứ một đứa trẻ vô phúc khốn nạn nào; chúng tôi không có được cái tự hào được cài trên áo một bông hoa màu hồng. Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa. Tôi thấy cái tục cài hoa đó đẹp và nghĩ rằng mình có thể bắt chước áp dụng trong ngày báo hiếu Vu Lan.
Mẹ là một dòng suối, một kho tàng vô tận, vậy mà lắm lúc ta không biết, để lãng phí một cách oan uổng. Mẹ là một món qùa lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta, những kẻ đã và đang có mẹ. Ðừng có đợi đến khi mẹ chết rồi mới nói: "trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào nhìn kỹ được mặt mẹ!". Lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua. Trao đổi vài câu ngắn ngủi. Xin tiền ăn quà. Ðòi hỏi mọi chuyện. Ôm mẹ mà ngủ cho ấm. Giận dỗi. Hờn lẫy. Gây bao nhiêu chuyện rắc rối cho mẹ phải lo lắng, ốm mòn, thức khuya dậy sớm vì con. Chết sớm cũng vì con. Ðể mẹ phải suốt đời bếp núc, vá may, giặt rửa, dọn dẹp. Và để mình bận rộn suốt đời lên xuống ra vào lợi danh. Mẹ không có thì giờ nhìn kỹ con. Và con không có thì giờ nhìn kỹ mẹ. Ðể khi mẹ mất mình có cảm nghĩ: "Thật như là mình chưa bao giờ có ý thức rằng mình có mẹ!"
Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Em sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi em sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang còn sống và đang ngồi bên em. Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Em hỏi: " Mẹ ơi, mẹ có biết không ?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ hỏi em, vừa hỏi vừa cười "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ nói: "Mẹ có biết là con thương mẹ không ?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù người lớn ba bốn mươi tuổi ngừơi cũng có thể hỏi một câu như thế, bởi vì người là con của mẹ. Mẹ và em sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt. Mẹ và em sẽ đều trở thành bất diệt và ngày mai, mẹ mất, em sẽ không hối hận, đau lòng.
Ngày Vu Lan ta nghe giảng và đọc sách nói về ngài Mục Kiền Liên và về sự hiếu đễ. Công cha, nghĩa mẹ. Bổn phận làm con. Ta lạy Phật cầu cho mẹ sống lâu. Hoặc lạy mười phương Tăng chú nguyện cho mẹ được tiêu diêu nơi cực lạc, nếu mẹ đã mất. Con mà không có hiếu là con bỏ đi. Nhưng hiếu thì cũng do tình thương mà có; không có tình thương hiếu chỉ là giả tạo, khô khan, vụng về, cố gắng mệt nhọc. Mà có tình thương là có đủ rồi. Cần chi nói đến bổn phận. Thương mẹ, như vậy là đủ. Mà thương mẹ không phải là một bổn phận.
Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên. Như khát thì uống nước. Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ. Chữ phải đây không phải là luân lý, là bổn phận. Phải đây là lý đương nhiên. Con thì đương nhiên thương mẹ, cũng như khát thì đương nhiên tìm nước uống. Mẹ thương con, nên con thương mẹ. con cần mẹ, mẹ cần con. Nếu mẹ không cần con, con không cần mẹ, thì đó không phải là mẹ là con. Ðó là lạm dụng danh từ mẹ con. Ngày xưa thầy giáo hỏi rằng: "Con mà thương mẹ thì phải làm thế nào?" Tôi trả lời: "Vâng lời, cố gắng, giúp đỡ, phụng dưỡng lúc mẹ về già và thờ phụng khi mẹ khuất núi". Bây giờ thì tôi biết rằng: Con thương mẹ thì không phải "làm thế nào" gì hết. Cứ thương mẹ, thế là đủ lắm rồi, đủ hết rồi, cần chi phải hỏi " làm thế nào " nữa!
Thương mẹ không phải là một vấn đề luân lý đạo đức. Anh mà nghĩ rằng tôi viết bài này để khuyên anh về luân lý đạo đức là anh lầm. Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ. Mẹ như suối ngọt, như đường mía lau, như xôi nếp một. Anh không hưởng thụ thì uổng cho anh. Chị không hưởng thụ thì thiệt hại cho chị. Tôi chỉ cảnh cáo cho anh chị biết mà thôi. Ðể mai này anh chị đừng có than thở rằng: Ðời ta không còn gì cả. Một món quà như mẹ mà còn không vừa ý thì họa chăng có làm Ngọc hoàng Thượng đế mới vừa ý, mới bằng lòng, mới sung sướng. Nhưng tôi biết Ngọc hoàng không sung sướng đâu, bởi Ngọc hoàng là đấng tự sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ.
Tôi kể chuyện này, anh đừng nói tôi khờ dại. Ðáng nhẽ chị tôi không đi lấy chồng, và tôi, tôi không nên đi tu mới phải. Chúng tôi bỏ mẹ mà đi, người thì theo cuộc đời mới bên cạnh người con trai thương yêu, người thì đi theo lý tưởng đạo đức mình say mê và tôn thờ. Ngày chị tôi đi lấy chồng, mẹ tôi lo lắng lăng xăng, không tỏ vẻ buồn bã chi.
Nhưng đến khi chúng tôi ăn cơm trong phòng, ăn qua loa để đợi giờ rước dâu, thì mẹ tôi không nuốt được miếng nào. Mẹ nói: "Mười tám năm trời nó ngồi ăn cơm với mình, bây giờ nó ăn bữa cuối cùng rồi thì nó sẽ đi ăn ở một nhà khác". Chị tôi gục đầu xuống mâm khóc. Chị nói: "Thôi con không lấy chồng nữa". Nhưng rốt cuộc thì chị cũng đi lấy chồng. Còn tôi thì bỏ mẹ mà đi tu. "Cắt ái từ sở thân" là lời khen ngợi người có chí xuất gia. Tôi không tự hào chi về lời khen đó cả. Tôi thương mẹ, nhưng tôi có lý tưởng, vì vậy phải xa mẹ. Thiệt thòi cho tôi, có thế thôi. Ở trên đời, có nhiều khi ta phải chọn lựa. Mà không có sự chọn lựa nào mà không khổ đau. Anh không thể bắt cá hai tay. Chỉ khổ là vì muốn làm người nên anh phải khổ đau. Tôi không hối hận vì bỏ mẹ đi tu nhưng tôi tiếc và thương cho tôi vô phúc thiệt thòi nên không được hưởng thụ tất cả kho tàng qúi báu đó. Mỗi buổi chiều lạy Phật, tôi cầu nguyện cho mẹ. Nhưng tôi không được ăn chuối ba hương, xôi nếp một và đường mía lau.
Anh cũng đừng tưởng tôi khuyên anh: "Không nên đuổi theo sự nghiệp mà chỉ nên ở nhà với mẹ!". Tôi đã nói là tôi không khuyên răn gì hết - tôi không giảng luân lý đạo đức - rồi mà! Tôi chỉ nhắc anh: "Mẹ là chuối, là xôi, là đường, là mật, là ngọt ngào, là tình thương". Ðể chị đừng quên, để em đừng quên. Quên là một lỗi lớn: Cũng không phải là lỗi nữa, mà là một sự thiệt thòi. Mà tôi không muốn anh chị thiệt thòi, khờ dại mà bị thiệt thòi. Tôi xin cài vào túi áo anh một bông hoa hồng: để anh sung sướng, thế thôi.
Nếu có khuyên, thì tôi sẽ khuyên anh, như thế này. Chiều nay, khi đi học hoặc đi làm về, anh hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và bền. Anh sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi anh sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ, để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên anh. Cầm tay mẹ, anh sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Anh hỏi: "Mẹ ơi, mẹ có biết không?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ nhìn anh, vừa cười vừa hỏi: "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, giữ nụ cười trầm lặng và bền, anh sẽ hỏi tiếp: "Mẹ có biết là con thương mẹ không?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù anh lớn ba bốn mươi tuổi, chị lớn ba bốn mươi tuổi, thì anh cũng hỏi một câu ấy. Bởi vì anh, bởi vì chị, bởi vì em là con của mẹ. Mẹ và anh sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt. Và ngày mai mất mẹ, Anh sẽ không hối hận, đau lòng , tiếc rằng anh không có mẹ.
Ðó là điệp khúc tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm nay. Và anh hãy ca, chị hãy ca cho cuộc đời đừng chìm trong vô tâm, quên lãng. Ðóa hoa mầu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó. Anh hãy sung sướng đi./-
Medford, Hoa Kỳ, tháng tám, 1962,
Nhất Hạnh

Đọc tiếp ...

48. August 12, 2008 NHÁNH LAN RỪNG


Biết là cũng đến lúc hoa nở. Thế mà cứ vui như trẻ con được quà.
Bài học hãy tin người đã được kiểm chứng . Những bông hoa vàng rờ rỡ như cười với vệt nắng hiếm hoi của những ngày mưa bão.
Mỗi ngày, mỗi ngày, từng chút một, những cánh hoa cứ lặng lẽ bung ra.
Mỗi ngày, mỗi ngày, từng chút một, vẻ đẹp hoang dại cứ tự tin phô ra.
Và mỗi ngày, mỗi ngày, tôi ghi lại những khoảnh khắc qua đi không bao giờ trở lại.
Để lưu giữ,
để chia sẻ,
để học bài học tự tin và cống hiến.
 

Thuở ban đầu

Sau 3 tuần

Ngày đầu tiên hé nở

Ngày thứ hai

Ngày thứ ba

Ngày thứ tư

Chiều tối ngày thứ tư

Ngày thứ năm

Ngày thứ năm (cận cảnh)

Ngày thứ sáu

Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2008

47. August 05, 2008 Lại chuyện hoa cỏ!

Buổi sáng,
Hai chị em hì hụi rinh giỏ lan đao xuống, tỉa bớt mấy con cho chỉn chu rồi cho nó ngự trên cháng ba cây mai chết, lại đem chậu đa Nhật gá lên đầu tường. Giao hẹn “Hiếu tưới nghen, chứ chị thì phải bắc cái ghế mới được”. Cậu chàng phì cười “Hồi giờ Hiếu tưới không, bày đặt dặn dò nữa”. Quê!



Còn mấy giỏ lan thì tự làm, không giao mượn ai hết, không vừa ý. Hơi bị khó tánh ba cái vụ này. Năm ngoái, xin được nhánh bần khô từ ngoài vàm, cậu chủ vườn nhiệt tình cưa giúp và chở giúp vô nhà cùng với Hiếu. Cảm ơn hết sức. Tốn mười lăm ngàn mua cuộn dây chỉ xơ dừa, hai chị em lăng xăng hết một buổi mới quấn xong, rồi … để đó! Tính ốp mấy dò lan vô mà Hiếu cứ lần lữa hoài. Lúc này câụy chàng có mối rồi, sáng sáng tua một vòng thị xã với đội xe đạp lão tướng nghiệp dư! Bởi vậy, ghé qua nhà thì trưa trờ trưa trật, vội vội vàng vàng quét sân tưới cây rồi dọt về bên nhà, sợ vợ cằn nhằn thì ít mà sợ Mom trông thì nhiều.
Tạm xong cái vườn treo rồi thì phải dọn lại hai mé tường trước sảnh này, ba cái lan rừng nó um sùm quá rồi, bộ bây không biết đây là xứ chợ chắc, đất chật người đông nên phải chen chúc nhau mà sống nghe chưa! Tao sẽ đem tụi mày xuống ôm gốc mai nghe. Hồi đó cũng là chỗ của tụi mày chứ gì. Tội nghiệp, ông chủ nhà đổ oan, đem tụi mày đi rồi, có sửa sang phân thuốc gì thì cây mai cũng chết khô. Thôi, châu về Hiệp Phố vậy, ráng mà xanh tốt rồi trổ bông nhiều nhiều nghe. Nhưng lần này thì giỏ lan đao nó ở trên đầu tụi bây, đừng cự nự, nó che nắng cho.
Còn mấy miếng vỏ dừa ốp vào cây bần, làm chỗ tựa được cho 2 giỏ lan. Cũng vừa kịp lúc 2 cái giỏ nhựa đã đến tuổi, mới rớ vô đã rớt bịch xuống đất, may mà không gãy cành lan nào.



Nhưng sớn sa sớn sác làm gãy mất cái nụ mới của giỏ dandro, tiếc ngẩn ngơ. Sáng mai thế nào Hiếu nó cũng chắc lưỡi hít hà cho mà coi. Đành vậy, biết sao giờ! Tự an ủi là may mà nó gãy sớm chứ mai mốt lớn hơn thì còn tiếc đến cỡ nào.

10g, thế là cả mé tường đông lẫn hiên tây coi như xong.


Đau cả lưng, mỏi cả tay! Già cả tệ thiệt. Thế nào trưa về ông chủ nhà cũng cười cười “Chà, thay đổi nữa rồi đây. Để coi được mấy tháng nghe!” Có sao đâu, lâu lâu làm mới một chút cho lạ mắt vậy mà. Y như rằng, câu đầu tiên nghe được là vậy. Còn câu thứ hai chưa kịp tính tới “Chụp hình gởi cu Khang chưa?”. Sao lại không, chuyện cây cỏ với hình ảnh thì cu Khang mới là bạn chia sẻ thân thiết của mẹ, còn ba với Khuê thì … hihihi.
Buổi trưa,
Trời mưa nhẹ, cũng nhẹ bước luôn, xách máy chụp hình đi. Bụi tuyết sơn phi hồng ở sân sau năm nay bị tán cây sanh và cây phát tài che nên cành lá èo uột và ít bông quá. Cái tội tham lam cứ muốn trồng mọi thứ là vậy. Phải tỉa bớt thôi (và cũng phải nhớ cho thêm chú xe rác ít tiền vì thế nào cũng thêm cỡ hai ôm lá)


Có một đôi bướm đêm say ngủ, sợ nó bay nên nhè nhẹ ai dè nó say ngủ thiệt, cảm ơn nghe!
 


Mười giờ trong mưa cũng đẹp,




chậu bông súng cũng đẹp,

“hòn non bộ” cũng đẹp, màu rêu xanh ngời ngời, những giọt nước li ti - tự nhiên nhớ hồi Khuê nhỏ xíu, cô nàng hay hát “nong nanh như những giọt sương”, sửa thế nào cũng không chịu hát cho đúng.



“Trưa không nghỉ, làm gì đó?”
Giật cả mình, ông chủ nhà dắt xe đi làm rồi.
Hết một buổi trưa.

(Còn bây giờ thì chiều rồi, đi làm cơm thôi!)



Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2008

July 30, 2008 "Vườn treo Babylone@BenTre"

Sau gần 3 tuần loay hoay với mớ vỏ dừa, dây kẽm, cuối cùng thì cũng coi như hoàn thành cơ bản ý muốn làm lại vườn treo. Sẽ không còn chán mắt khi nhìn ra nữa. Có cây lá xanh làm dịu đi, ông chủ nhà có khi hút thuốc thấy thú vị hơn? Trưa ăn cơm ngó ra cũng ngon miệng !

Hôm mới mang về, chồi lan này cũng đã sẵn nụ, nhưng cứ lo nó sẽ rụng đi, ai ngờ nó cũng chẳng phụ công mình chăm sóc. Để coi có phải bông màu vàng như người bán đã bảo đảm không. Mà dù màu gì đi nữa cũng chịu thôi, người ta bán dạo chứ có hàng quán gì đâu mà bắt đền bồi.

Mấy chùm xúm xít này cũng đã đứng lá lên rồi, dù phải bỏ đến hơn chục lá vàng. Chắc phải lâu lắm mới nở bông. Ráng mà chăm thôi, công khó sẽ được đền bù.

Già cả thì cái gì cũng tệ! Rõ ràng mình đã cố nhớ tên của nó, đã lẩm bẩm suốt dọc đường về. Nhưng không dè, mãi kể huyên thuyên với ông chủ nhà về một bịch lủ khủ lan rừng rồi quên béng đi mất. Hình như nó có tên bắt đầu bằng chữ B và có dấu huyền! Chịu thua! Biết đâu, bà con có ai biết ghé nhà mình rồi bảo cho mình cũng nên. Người tốt sẽ gặp quới nhơn thôi.Nếu không thì gọi nó là Greenheart vậy, lá nó chẳng giống trái tim đấy sao?

Còn mấy nhóc này là của kèo nài thêm mà có. Chúng mới xanh lại và mướt lá hơn tuần nay. Hôm đó nhìn nhàu nhĩ trông tội nghiệp lắm. Cố lên nhé!

Giỏ Lan chi này hôm nay ra dáng tiểu thư rồi đấy, chẳng mấy nữa là bỏ vòi và ra hoa thôi. Nhanh nhanh nhé!

Cô nàng Dandro này không phải cư dân ở đây, chẳng qua là sắp nở nên mang vô đây cho thêm sắc màu.

Và đây nữa, tím và trắng sẽ rất đẹp.

Mấy cô Vũ nữ này chính thức chuyển nhà từ gốc bằng lăng vô đây, và đã vội có một vòi bông nhỏ xíu gọi là cảm ơn bà chủ!

Không thể có một góc nhìn toàn cảnh được nên phải chia đôi: đầu tiên là chụp hường về bên phải,

Và, nhìn sang trái.

Mấy cái rổ gảy lưới, hay cắn tay, bỏ lăn lóc mấy lâu, nay cũng trở nên được việc! Công phu lắm đấy, đầu tiên dùng giấy dai lót, gọt xơ dừa mỏng lót lớp thứ hai rồi mới trộn mụn dừa và trấu. Chắc không đụng hàng ! Xong, mót mấy củ bướm đêm và bứng một cụm huệ đất trồng vô. Hai tháng nữa là sẽ sum suê ngay ấy mà!

Nhớ mấy năm trước, đã phải nhổ bỏ đến mấy thúng suối xanh đi để trồng cỏ gấm ngoài bồn cỏ trước sân. Giờ muốn tìm lại vất vả quá, chỉ còn rau má Đài Loan, cũng sẽ gầy lại một giỏ cho vui.

Coi vậy mà cũng còn nhiều việc phải làm . "Nghề chơi cũng lắm công phu"

Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2008

46. July 25, 2008 Thăm thầy cũ


Thầy ở nhà riêng 226/3 Nguyễn Ái Quốc, Tp Biên Hòa

Hơn ba mươi năm, mới có dịp thăm thầy cũ.
Ba mươi năm với biết bao đổi thay của thời cuộc, của sự đời và lòng người.
Dù sao thì cũng đã gặp thầy. Rất vui vì thầy nhận ra ngay " Con Thu Nhân chứ ai? Hồi đó múa Chiều lên bản Thượng mà! Còn thằng Bé ra sao?" ngạc nhiên và cảm động quá chừng!
Thời gian in rất rõ những thay đổi : tóc bạc trắng, ốm đi rất nhiều, lóng ngóng, chậm chạp vì những ba lần tai biến, may mà thầy vẫn còn có thể tự đi đứng được. Coi như điều kì diệu xảy ra.
Cô vợ trẻ hơn gần hai mươi tuổi đã tự mình ra tòa li dị - bảo là không thể chịu đựng nỗi sự khó khăn, khắt nghiệt của thầy. Cái nhà chia đôi, mỗi người một nửa, nhưng lạ là nghe bảo vẫn phải “hầu hạ” thầy! Hai cô con gái đã lập gia đình, một ở gần một ở xa, không biết có hay lui tới chăm sóc? Hỏi việc ăn uống sinh hoạt thế nào, thầy bảo tự mình lo, nhưng không hề gì, vì ăn uống có mấy, mà di chứng tai biến nên ăn uống gì cũng khó, cũng chậm vì hay sặc, chỉ hay ngủ. Cái cười có vẻ cam chịu gây xót xa.
Ngày xưa, thầy mạnh mẽ là thế, con nhà võ mà. Từ hồi mình còn học cho đến khi lại về trường cũ dạy, thầy vẫn nổi tiếng là nóng tính và hay bắt cúi rồi dùng roi đét vào mông mấy thằng con trai hay nghịch. Mãi sau này, mỗi khi nhắc đến thầy, bọn mình vẫn hay nhắc câu hăm he “Táng cho một cái dính vô vách tường bây giờ!” Nhưng bù lại, thầy rất thương học trò. Đi dự đại hội Văn nghệ Thể thao bên tỉnh, thầy theo ra sân vận động, đón ở cuối đường chạy, dang tay ôm khi Hải về đích đầu tiên, rút khăn tay lau mồ hôi và dìu nó đi. Tổ chức trại, thầy xuống tận bếp coi nấu ăn cho bọn nhỏ ra sao. Đêm diễn văn nghệ, thầy chạy ngay vào hậu trường sau màn hoạt cảnh, vỗ đầu tụi học trò nhỏ mặt còn son phấn rồi dắt cả bọn mấy chục đứa đi ăn.
Nhờ hồi học lớp đệ tam B, thầy dạy môn Sử Địa. Trong lúc thầy dạy Văn lên lớp hay nói chuyện tiếu lâm tào lao khiến mấy thằng con trai khoái chí la hét ầm trời thì thầy lại soạn bài rất kĩ, dài thòòng, mà khổ nỗi, hồi xưa lắc xưa lơ đó, phải cắm cổ mà chép chứ đâu có photo như bây giờ. Khổ nhất là học tiết 5, trời trưa, đói bụng, mỏi tay, trông hoài cho đến kẻng đổ hết giờ. Có lần, cũng tiết cuối, mắt muốn đổ hào quang, cắm cúi xuống trang vở miết, tới chừng ngó ra ngoài thấy hàng rào kẽm gai ngăn với trường cấp một bên cạnh nhòe nhoẹt hai ba lớp, nhìn lên thấy mặt thầy dài ngoằng, bật cười, bàn trên Tuyết Hồng và Lệ Dung cũng bấm nhau cười, viết vội miếng giấy đưa lên “Cười gì?” trả lại vỏn vẹn chữ “Khỉ”, cứ tưởng tụi nó cũng nghĩ giống mình, bèn lật đật đưa lại “Mặt thầy hả?”. Không nín được, ba đứa sặc lên cười. Thế mà thầy lại bảo “ Cười gì thế hử? Đói bụng chưa? Trẻ con vô tư!” Thầy mà biết, có nước ba đứa ăn đòn! Ấy vậy chứ ba đứa mình là nhóm học trò thầy cưng nhất trường. Hồi ghi tên chọn ban lớp đệ tam, thầy và thầy Trương, thầy Trai - Hiệu trưởng cũ nhất định bắt lên học ban B vì rằng “Mấy dứa này học ban A làm chi cho uổng, hử?”
1971, mình xin về dạy, thầy - đã lên làm Hiệu trưởng, cứ thắc mắc khi xem hồ sơ “Tú tài Toán sao lại học Văn Khoa? Vậy dạy Văn nghe, sang năm nếu còn thầy xếp thêm giờ Toán cho”. Con đường làm cô giáo Văn mở ra ngẫu nhiên như vậy. Hồi đó, không có chuyện dự giờ thăm lớp, nhiều lúc đang giảng bài, bất chợt nhìn thấy thầy đứng ngoài hành lang tự bao giờ, lúng túng quá, đành chạy ra “Thầy đứng đây sao em dạy được?” giờ nghĩ lại buồn cười thật. Ấy vậy mà thầy vẫn không mắng. Đâu mấy lần như thế, rồi thầy bảo “Dạy Văn luôn đi, thầy thấy được”. Ba mươi lăm năm trên bục giảng, có nhiều khi chán nản, đâm ra giận thầy, nhưng có lẽ cũng vì thế mà lại nhớ đến thầy nhiều hơn các thầy cô khác.
Nhớ hồi cùng Nghị, Thành và nhóm bạn lập đội Du ca Trúc, thầy đã bỏ tiền túi cho nhóm tổ chức buổi ra mắt khá đình đám, lại còn kí sổ vàng cho nhóm một khoản hậu hĩnh nữa.
Nhớ thầy, lại nhớ tới tập thơ in roneo với bút danh lạ Vọng Dị, không nhiều bài lắm, bao nhiêu năm trôi qua, chỉ còn nhớ mỗi đoạn nhỏ :
“Cho tôi xin que diêm
Quẹt nó lên
Châm vào cây nến nhỏ
Cho gái trai ấm áp tự tình”
. . .
Ra về, thầy cũng gắng lần đưa ra tận cửa, còn nhắc ghi lại số điện thoại. Hai chị em vào xe rồi, thầy vẫn còn đứng tựa rào, tay run run vẫy theo.
“Thầy muốn về Mỏ Cày một lần quá!”.
Lời của một ông lão bảy mươi sao mà nghe xót xa đến vậy!

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2008

45. July 23, 2008 Tôi yêu tiếng nước tôi ...



Tình ca của Phạm Duy thì chỉ Thái Thanh hát thôi!

Đọc tiếp ...