Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2008

September 12, 2008 THÁNG 9 NHỚ THƯƠNG

*Viết nhân câu hỏi của Gióheomay

Bạn blog là cô giáo, hỏi gần khai giảng rồi, có nhớ trường, nhớ học trò không?

Cũng lạ, ba mươi lăm năm đi dạy, mỗi khi năm học mới sắp bắt đầu, lại chỉ thấy nhớ hoài năm học Đệ Tam xưa.

Tháng 9 - 1966, tôi vào Đệ Tam B, lớp 10 ban Toán theo cách gọi bây giờ.

Trường huyện nhỏ xíu, đệ nhị cấp (cấp 3) cũng chỉ có bốn lớp: hai lớp đệ nhị A, B và hai lớp đệ tam A, B. Con gái và con trai học chung chứ không như hồi đệ nhất cấp.

Đệ Tam B chỉ hai chục đứa mà có tới bốn cặp anh em, chị em họ học chung: tôi với Tòng con dì Sáu, Thủy và Long chuột (gọi vậy bởi nó nhỏ con và lớp có hai Long, Long kia là Long mắt kiếng), hai anh em Thổ và Bé (ông chủ nhà tôi bây giờ), hai anh em Lâm và Thỉnh.

Người lớn rồi, không có chuyện dành chỗ như hồi đệ nhất cấp. Ngày đầu tiên xếp hàng vô lớp, con gái đứng trước, nghe sau lưng nóng rãy như lửa, vừa vào đã quẹo vô dãy bàn ngay cửa, con trai ngồi hai dãy trong. Mắc cỡ mà, không dám đi xa hơn, chứ ngồi dãy trong cạnh cửa sổ nhìn ra sông vừa thích vừa mát mà nhìn lên bảng lại không bị chói.

Phát hiện lớn nhất làm rúng rính là "cái thằng mặt thấy ghét" cũng học chung một lớp, "nó" tên là Bé! Từ hồi năm ngoái, cứ mỗi lần cắp cặp đi tới ngã ba đường quẹo vô trường là thấy "nó" từ trên đầu cầu sắt lớn đi xuống, lúc nào cũng vậy, đầu tóc còn ướt rượt, chắc là mới tắm! Áo trắng cũ, mà hình như chưa thấy mặc áo mới bao giờ, cao lêu nghêu, quần tây xanh ngắn ngủn trên mắt cá, giống như mặc khính, còn cái mặt thì vác hất lên trời, ngó thẳng và bước. Ngày nào cũng vậy, dòm thấy mắc ghét! Ai dè, học giỏi hết biết luôn. Mấy bài toán khó thiệt khó, cả lớp nhằn không ra, "nó" giải cái một, chỉ mỗi tật viết bảng đậm lè, gảy phấn liên tục, đứa nào lên bảng sau là bôi cực luôn.

Bọn con gái chỉ có 8 đứa : bộ ba thứ nhất là Tuyết Hồng, Lệ Dung và tôi, bộ ba thứ hai là Hoa Thủy Chung, Thủy hãnh diện với việc ghép tên ba đứa, có điều bộ ba đó không thân nhau. Mà thân sao được, lúc nào Thủy cũng ra bộ ta đây con nhà khuê các, kín cổng cao tường, trong khi Hoa phụ mẹ bán bánh mì ở chợ còn Chung thì ba má có chiếc đò chạy tuyến Trà Vinh - Bến Tre. Hai đứa con gái còn lại là Chi Trần, gọi vậy để phân biệt với nhỏ kia là Chi Võ học chung mấy lớp dưới. Năm nay, Chi Võ học lớp A, nhưng quen miệng vẫn kêu Chi Trần. Chi Trần lớn hơn ba tuổi, nhưng dấu biệt, chắc là mắc cỡ. Má Chi Trần khéo lắm, nướng bánh bán ở chợ nuôi ba đứa con, anh Há con trai lớn là lứa học trò đầu tiên của trường Trung học Mỏ Cày, Lý là út, nhỏ hơn, học sau tôi một lớp. Căn nhà lá nhỏ nhưng sạch sẽ gọn gàng là nơi tôi lui tới thường xuyên học làm bánh. Thích nhất là cầm cái khuôn nhúng vô thau bột rồi ngâm vào chảo dầu đang sôi, cái bánh bùng sôi lên rồi rời khuôn, nổi lăn tăn vàng dần trong chảo, đẹp như bông hướng dương. Rồi quấn bánh kẹp, làm bánh quai vạc. Có khi rủ nhau qua lội đùng đùng bên hồ nhà Bùi Mỹ lớp A, cái hồ rộng mênh mông với mấy bụi bông súng Đà Lạt, bông nở to bằng cái dĩa bàn. Năm ngoái, đi đám cưới con gái Xiêm, gặp Thủy, nói Chi Trần bây giờ giàu lắm, chủ nhà sách to nhất Tp Biên Hòa, đối diện trường Cấp 3 Ngô Quyền. Mừng cho bạn. Không biết bà má có còn không để hưởng nhàn, bù lại những ngày gian khổ xưa.

Nhỏ con gái cuối cùng là Chuộng, nhà có lò bánh tráng. Mỗi năm gần Tết, nhà tráng bánh thuê, thường rủ bạn xuống chơi, ăn bánh vừa bóc từ nồi hấp ra, nghi ngút khói và béo ngậy. Có bữa, má Chuộng còn nạo dừa mặt và làm cho một chén nước mắm ớt chua ngọt, ba bốn đứa xúm xít bên lò, vừa ăn vừa hít hà và quệt mồ hôi.

Riêng bộ ba của tôi, Lệ Dung là con út, ba má già lắm rồi, cả nhà ăn chay. Có lẽ vậy mà nước da Dung rất đẹp, trắng mịn màng. Mắt to trong veo, nhìn như soi vào người đối diện. Tuyết Hồng cũng điệu đàng dễ thương, mắt to mi dài, hiền như mắt bê con, tóc suôn mượt. Chỉ mình tôi đen đúa, mắt một mí xấu ình, tóc khô bồng. Được cái, cả ba đều học giỏi, các thầy cô thương lắm. Ba đứa ở ba góc chợ huyện. Nhớ hồi học lớp đệ tứ, cùng mê thầy dạy văn dáng nghệ sĩ làm thơ với bút danh Hàn Song Tâm. Tập thơ nào của thầy bày bán ở nhà sách của Bùi Mỹ là ngay hôm sau, ba đứa đã có. Cũng tập tễnh làm thơ, nhưng là bắt chước thơ thầy. Hồi đó. hình như thầy có người yêu ở Sài Gòn, thầy viết:

"Bến Tre Sài Gòn chín mươi cây số

Đường tuy gần mà niềm nhớ rất xa

Trông bóng người thương trao lời gió nhắn

Mùa Đông u buồn, mùa Đông đi qua"

Tôi cũng viết :

"Xóm Đạo xóm Chài là bao cách trở,

Đường tuy gần mà niềm nhớ rất xa

Trông bóng chiều buông trao lời gió nhắn

Tháng hạ u buồn thôi nhé qua mau"

Là nói vậy, chứ hè rảnh rang, hai ba bữa lại chạy qua nhà Hồng, rồi hai đứa chở nhau vòng qua cầu sắt lớn xuống nhà Dung, nghêu ngao chơi cả buổi chiều, ngồi xem Dung với má vá lưới hay ra sau vườn kiếm ổi chín, rồi thế nào cũng bắt Dung chèo ghe đưa về bến chợ.

Tụi con trai thì hơn tháng sau mới biết sức học của nhau. Trừ Năng, Tuôi, Đua, Tòng, Thành và Đực học hơi yếu nên cũng ít sôi nổi, còn lại sàn sàn nhau, học khá giỏi và nghịch phá thành quỷ, hầu như đứa nào cũng có biệt danh: Sơn sãi thuộc dạng công tử nhà giàu, nhà có sạp vải to nhất chợ huyện, Phật đực là Thổ, hiền như cục đất, không hề nghe chọc ghẹo ai, chỉ cười hì hì theo. Lâm cận đeo kính trắng được gọi là giáo Lâm, vậy mà ứng với nghề giáo sau này. Nhưng nó cũng không theo nghề lâu mà bỏ ngang hồi lương bổng eo sèo, cùng vợ mở sạp vải ở chợ xã, và theo Thỉnh nghe đâu nó làm nghề "đếm đưa đưa đếm" (cho bạc góp). Quái nhất là Gặm nhấm, cho tới giờ, mấy lúc vui nhắc chuyện cũ, ông chủ nhà vẫn không chịu cho biết lí do vì sao mà bị gọi vậy. Còn kì cục, khó nghe nhất là Nọc Thỉnh. Trời đất, không hiểu luôn, có thấy nó nổi máu dê với ai đâu mà bị kêu như thế. Anh bạn đó sau này là ông chồng rất mực chân chỉ hạt bột. Vượt biên sang Mỹ, cày mấy job để nuôi bầy ngũ long công chúa. Tối qua mới gọi điện thoại báo tin giữa tháng chạp cùng vợ về ăn Tết Việt nữa. Còn Xiêm ở Định Thủy lên học, trọ gần nhà Hồng. Nhà Dũng ở gần trên bến sông xóm Đạo. Ngày ngày ba đứa bạn hàng xóm đi học cùng nhau. Dũng và Xiêm đều lành, học Toán giỏi, mấy lúc làm toán hình học không gian, Xiêm hay gõ vào trán và bảo tưởng tượng đi, nghĩ ra cái hình ảo ở đây nè, mà riết rồi bị gọi là Xiêm ảo.

Bàn nhất dãy giữa là Long chuột với Sơn, hai ông tướng nói không biết mỏi miệng, chẳng bù với bàn bìa bên kia, Thổ và Đực như hai pho tượng, nghiêm trang lắm. Xóm nhà lá góc lớp là Tuôi và Đua, hay né thầy mấy lúc làm bài tập Toán, là Long mắt kiếng phục phịch, vui tính, hay tụt mắt kính rồi dịch hai tròng mắt đâu sát sống mũi lé xẹ mà trêu bạn, là Tòng với Thành một cặp trắng đen cao thấp, hay nói và nín thinh. Khu trung tâm là mấy trự còn lại, này Thỉnh, này Xiêm, này Bé, này Dũng, coi như nơi xuất phát của bao nhiêu chuyện ồn ào trong lớp.

Những bỡ ngỡ ban đầu qua mau, vừa kịp quen tánh ý nhau, không gọi lớp Tam B nữa mà là Gia đình Tam B thì tai họa ập tới.

Sáng sớm, con sông bên trường nước rong đầy, mấy đứa con trai ngồi vắt vẻo trên bệ cửa sổ bàn chuyện khuya theo thằng Năng đi ra vàm Cá Sấu vớt rạm thì nghe có tiếng nổ phía con đường ven sông bên kia dinh quận. "Mìn đó, bên xóm Chài tụi bây ơi", cả lớp nháo nhác quay sang "điểm danh": Lệ Dung vô chưa? Kia kìa, vô tới rồi, mô phật, "ni cô" mới vừa quẹo vô cổng trường.Thằng Năng vô chưa? Không sao, nhà thằng Năng xéo xéo trường thôi, còn đứa nào đi đường bên đó? Thằng Đực, thằng Đực đâu rồi? Nhà nó tuốt ngoài ấp Tân Quới mà. Mọi khi nó đi học sớm lắm, sao bữa nay chưa thấy?

Kẻng vô học, cả lớp lơ láo nhìn nhau. "Thầy ơi, mìn phải không thầy? Lớp tụi em còn thằng Đực đi ngã đường bên đó. Nó chưa vô."

Vậy đó, đứa nào cũng lo. Đực lành tính, hiền nhất lớp, học hơi chậm nhưng tốt bụng với bạn. Nó là đứa hay đem vào lớp trái cây vườn nhà : ổi, chùm ruột, mận. Còn hứa tới hè, dâu và xoài chín sẽ dẫn bạn về nhà chơi. Nhưng cả lớp lại đến nhà nó để nhìn nó cười hiền trên khung ảnh nhỏ xíu khuất sau khói hương.

Rồi hơn tháng sau, dượng Sáu, cha của Tòng đi xe lôi từ Bắc Hàm Luông về ngang khúc cầu Bếp Lý cũng bị mìn. Dì ngất xỉu tại lớp khi ông Hiệu Trưởng báo tin, bầy học trò nhỏ ngơ ngác xách cặp ra về kéo theo bao cái nhìn tò mò của mấy lớp bên cạnh. Tòng ngơ ngác quấn khăn tang cùng bảy đứa em quì trước quan tài bên mẹ với cái thai gần ngày tháng.

Cuối tháng mười một âm lịch, khi gió chướng đã lao rao thổi trên những tán lá dừa và nước rong đầy ngoài sông cái, lại có tin má của Thổ chìm xuồng khi đi chợ về. Cái xẻo nhỏ sau này nhìn lại mỗi khi về đám giỗ, thấy chỉ rộng mấy sải tay, dì lại con nhà sông nước, không hiểu vì sao nên nỗi.

Cả lớp như trở thành người lớn hẳn khi cùng nhau lo phụ đám ma ba của Dũng, hàng xóm sợ không dám đến đông đủ, nhiều người ái ngại bảo "Tụi con còn nhỏ, sao lại đi đám ma chi, ổng bị bênh lao mà chết đó". Tội nghiệp Dũng, tướng tá dình dàng vậy mà sau đám ma, nó sút đi thấy rõ, cứ như bóng dật dờ. Mẹ nó ở nhà lo cơm nước, chỉ mỗi thầy Bình đi dạy nuôi bầy con. Giờ thầy không còn, lương vợ con cũng mất theo. Dũng trở thành trụ cột của cả nhà. Có đêm thức canh con nước khuya đổ miệng đáy, sáng ra đi học phờ phạc cả người.

Tết, gần nửa năm học trôi đi, bạn bè qua mấy chuyện buồn, thấy gần nhau hơn, bắt đầu ngó nghía chọc ghẹo nhau. Lệ Dung dịu dàng, đẹp gái nhất lớp trở thành tâm điểm, hình như đứa con trai nào trong lớp cũng để ý. Mỗi Sơn là mạnh miệng hay chọc ghẹo, hay làm bộ nói đứa nọ đứa kia cũng muốn ăn chay theo. Bé với Thỉnh gọi nó bằng Sơn sãi, gọi Lệ Dung bằng ni cô, chết danh cho tới bây giờ. Lớp làm tiệc liên hoan, vui lắm, mấy đứa con trai đem rượu vô uống, Sơn sãi say, khóc sướt mướt nói ni cô không thương tao!

Rồi làm bích báo. Nhớ hồi đó cũng rán vắt óc ra mà viết truyện ngắn! Mang máng là chuyện của hai người bạn, thân lắm, rồi một người phải đi xa, người ở nhớ người đi, nhớ câu cuối cùng “Còn gì gửi lại cho nhau hay chỉ còn là nuối tiếc khắc ghi vào lòng nhau.” Lúc đọc chép lại để dán vào khung báo, Thổ nói sao giống câu trong bài hát “Còn gì cho nhau hay chỉ là thương đau khắc ghi vào lòng nhau.” Thì nó đó chớ đâu, bộ dễ mà viết ra được văn sao.

Rằm tháng hai âm lịch, lại một tin buồn cho lớp: Má và em gái út của Bé chết. Chuyện là lính càn qua xóm, có Mỹ yểm trợ. Đàn ông con trai dạt qua bên Giồng Võ, chiều vẫn chưa dám về, sợ lính còn nằm phục. Ai ngờ, vòng quần đảo chót, chiếc trực thăng sà xuống thấp, tụi con nít thấy thằng Mỹ mặc áo đỏ bèn túa ra miệng hầm chỉ trỏ, nó bắn một loạt đạn cuối cùng rồi bay mất. Mười bốn người vừa phụ nữ vừa trẻ con chết trong loạt đạn đó. Hàng xóm đi mượn tạm quan tài của người già bên Giồng Võ để dành lo hậu sự, rồi chôn ngay trong đêm. Vết đạn chỉ xuyên qua chân, nhưng không cấp cứu kịp, mất máu mà chết. Bé về, ngã vật bên mộ. Má một đời tần tảo vì chồng con, không biết đến miếng ăn no, quần áo mới. Mấy năm tía đi tù, một mình ruộng nương, nuôi con, lặn lội thăm chồng. Tía ra tù, nợ nần vừa trả dứt, má cũng đi. Từ đó, hàng năm, xóm Ngã Tư giỗ hội.

Tôi ghi trong nhật kí "Mất mẹ, mất mẹ, nghe như đổ vỡ trong lòng. Cuộc sống gieo neo, đời biết về đâu khi bến tình thương đã lỡ?”, thấy mình như bị cuốn theo "người đó".

Cuối năm, trường tổ chức văn nghệ, nhà tôi trở thành nơi tập múa. “Người đó” đệm đàn. Tôi đứng hàng đầu, cứ lóng cóng tay chân, làm mặt nghiêm, vậy mà bạn bè cũng phát hiện ra. Vậy là bắt đẩu, tình học trò đẹp như như tơ trời. Thỉnh hay trêu “Nè, có dám làm dâu Bác Sáu không?” Hồi đó, hay gọi ai có người thân theo “phía bên kia” là con Bác Sáu. Tàn đêm văn nghệ, cô giáo sư hướng dẫn nói một câu mát ruột “Cả đêm văn nghệ, chỉ gặt hái được bằng màn múa của lớp mình”

Và tôi, trong hậu trường, sau màn múa ,“gặt hái” được cái nhìn lạ của “Người đó”.

Vậy mà hơn bốn mươi năm rồi, Gia đình Tam B đứa còn đứa mất, ngoài Đực thêm Năng và Long mắt kiếng. Dũng, Tòng, Thành đi lính rồi Hòa bình về quê thành nông dân. Hoa sau Mậu Thân sang tỉnh kiếm việc phụ cha mẹ nuôi bảy đứa em, rồi theo chồng sang Mỹ, giờ an nhàn mà "enjoy hạnh phúc tuổi già". Xiêm loay hoay sao thành em rể Long chuột, Sơn sãi rồi cũng cưới được cô vợ vốn là học trò cũ của tôi, xinh như mộng, hai con một trai một gái cỡ tuổi con tôi, học giỏi và ngoan. Những năm cuối 80 lên Sài Gòn, nhờ vốn mấy bà chị ở Mỹ gởi về mở tiệm vàng, giàu lên như diều gặp gió, nhưng con gái con trai thành những người trẻ lắm tiền hư hỏng, ngồi đồng như cơm bữa ở cà phê trên tầng 33 cao tít, rồi hai vợ chồng mạnh ai tìm niềm vui nấy, gia đình bỗng chốc tan đàn sẻ nghé, đôi lần gặp lai, vẫn nét lành hiền ngày xưa mà sao... Bạn bè ơi, bao người bao chuyện xưa như khói mây, bỗng về ràng ràng trước mắt.

Và mỗi năm, tháng 9 lại về, mùa khai trường lại về...

Gia đình Tam B ơi, tháng 9 nhớ thương ơi.

Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 9 tháng 9, 2008

September 09, 2008 ETERNAL FLAME

Eternal Flame - MYMP

Close your eyes
Give me your hands
Darling!
Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2008

September 05, 2008 Về quê đám cưới.

Ông chủ nhà tui là con Cậu Ba, bà sui trai hôm nay là con gái Cô Tư. Bà con gần lắm.

Họ bên ông chủ nhà hiếm con gái. Liên tiếp 5 đời, con trai bao giờ cũng gấp đôi. Vì thế con gái được cưng, con dâu cũng thế.

Bà sui trai hôm nay cũng là con gái duy nhất. Hai anh trai mỗi người cũng chỉ một gái.

Ba anh em, nhưng lại bắt đầu bằng Mười Ba.

Cô Tư sinh nhiều con, nhưng không nuôi được, đứa nào cũng chỉ vài tháng, khá hơn thì ngấp nghé thôi nôi. Đến lần thứ tư thứ năm gì đó, mới đánh tiếng gọi là cho hàng xóm, người có con đủ một đội hình bóng đá! Tên Mười Ba là vậy.

Mười Lăm hồi con gái đẹp nhất làng, cao ráo, trắng trẻo. Con gái tên Nhàn, cũng rất giống mẹ, chạy ra chào mợ Năm. Thiệt tình, bà con gì mà nó gần ba chục tuổi, mợ dâu mới biết!

Khách khứa đông ì ì, ba chị em ( vợ 5 Bé là tui, vợ 6 Săng và 7 Khen) bị túm ngay vào bàn với nhiều người "bà con không quen biết" (vì một năm tui về quê chồng đâu được ba bốn lần) và thế là bị ép ăn ! Một người cùng bàn, nhỏ tuổi hơn, nhưng phải gọi bằng dì, nhanh nhẩu và sốt sắng cực kì giành luôn phần của chú nhỏ phụ bàn, cứ chất vào chén không sót món nào mặc cho "khổ chủ" có đồng ý hay không với một lí do rất dễ thương" Đã về tới đây rồi thì đừng phụ lòng gia chủ, mình không dùng, tức là chê chủ nhà!" Tới món thứ tư thì chào thua, đành phải viện cớ là bị dị ứng nên không dám ăn thịt bò! Rồi chạy luôn. Trời nóng như điên, mồ hôi mẹ mồ hôi con cứ thi nhau mà rớt, bàn ăn lại có đến hai món phải "nổi lửa lên em". Hai nhà bạt trước sân chỉ vỏn vẹn bốn chiếc quạt, mấy chục bàn lại đầy ắp khách. Loa hai bên nhả ầm ầm nhạc gì không biết! Có còn cách hành hạ nào hơn!

Cậu Mười Ba với em rể đi rước dâu chưa về. Vợ dẫn con rể tới chào. Lại mới biết mặt cháu sau 6 năm. Cậu Mười Bốn thì đã chạy ra mừng chị dâu từ lúc mới về tới, huơ tay múa chân hò hét rằng thì là mà sao chị làm sui mà không mời? Là nói vậy chứ cũng phải có thông ngôn mới biết, chứ nhìn cậu ta giơ hai ngón tay, chỉ vào ngón cao, rồi chấp hai tay lại, xá xá, rồi chỉ vào tui mà lắc đầu rồi chỉ vào ngực cậu thì tui chịu chết. Cậu ta lôi em út chồng tui lại và lập lại y vậy, thế là em chồng tui phải giải thích hồi lâu. Té ra là lúc Út nó đi mời thì cậu không có nhà, đành gởi thiệp cho hàng xóm nên mới ra nông nỗi. Tui cũng phải vổ vai cậu, chỉ vào chú Út nó và cậu rồi ra dấu là cả hai bằng nhau, đều là em tui, không bỏ ai hết. Cuối cùng, cậu ra dấu ngón tay thấp và chỉ vào ngực mình, là bảo tui không được quên khi cưới vợ con trai đấy. Ấy vậy mà cậu vẫn cưới vợ rồi làm sui, mà vợ thì sợ một phép.

Mười Bốn đưa ra tận xe. Còn dặn mãi phải nhớ mời đám cưới con trai.

Vừa qua chợ Giồng Văn thì gặp xe rước dâu về. Một xe hoa, một xe con, một xe 15 chỗ rồi thêm một xe ca to tướng với thật nhiều áo xanh áo đỏ . Nhớ hồi nãy Mười Bốn cằn nhằn nói nhà gái ban đầu bảo xuống bốn mươi người mà giờ thành sáu mươi. Trong bụng băn khoăn không biết lát nữa bàn đâu cho đủ chỗ khi mà khách còn đầy trong nhà?

Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 28 tháng 8, 2008

August 28, 2008 Khám sức khỏe

Mấy bữa trước, cô bạn gọi :

- Chị ơi, em Tuyết Sương nè, chị đi khám sức khỏe đặng đổi sổ chưa?

- Chị đâu biết. Ai gọi hả em?

- Là em đi họp chi bộ, thấy phường gởi thư mời. Ngày 28 hạn chót. Em đang ở Tiền Giang, sáng đó em về sớm, em với chị đi nghe?

- Nhớ đừng ăn sáng, có khi cần thử máu đó em.

Vậy là hai bà già dắt nhau đi, vừa ca cẩm chuyện quanh năm uống thuốc ngoài trong khi sổ khám bệnh hầu như trắng trơn, có đi khám thì toàn đem thuốc về nhờ cửa hiệu quen bán dùm rồi mua thuốc đặc trị mà uống.

Thiệt tình là cái chuyện thủ tục! Hồi mình nghỉ hưu, có ai biểu phải nộp giấy tờ gì cho địa phương đâu ngoài chuyện nhăc mình từ giờ trở đi lãnh lương ở phường. Hai bà già lọ mọ gửi xe xong, vào đến phòng khám trung cao mới biết không có tên trong danh sách. Cô bạn năn nỉ xin lập hồ sơ khám trước rồi chiều mang giấy tờ vào bổ sung cũng không được. Qui định là qui định! Lại phải quay trở về lấy quyết định nghỉ hưu, quyết định lương đem tới phường xin cái thư mời đi khám! Báo hại uống cho một bụng nước để chờ siêu âm, giờ nó muốn biểu tình. Thôi em ơi, mình quay về vậy. Cũng may, anh cán bộ phường sốt sắng xách xe chạy vô trước, còn dặn cứ từ từ đi sau, đường xe cộ mịt mù hai cô đừng có gấp, rủi ro có chuyện gì. Ta già rồi ư?

Bắt đầu là cân đo. So với 3 năm trước nặng thêm ba kí , vòng hai thêm năm phân. Huyết áp từ 12/7 lên 14/9. Mọi thứ tăng, mỗi chiều cao mét sáu là vẫn y như cũ (!) Hóa ra mình lùn nhất nhà rồi. Còn mấy phân khối máu chờ xét nghiệm kia chắc cũng tăng nhiều thứ!

Hai chị em lại rồng rắn dắt nhau đi các phòng. Bà bác sĩ tai mũi họng chê vì họng viêm mãn tính. Trời, tui hò hét tụi học trò suốt ba mươi lăm năm, vậy là tốt mịt rồi đó. Bù lại, ông bác sĩ răng thì ... khen răng tốt - toàn răng sứ không hà, bác sĩ ơi, tui ngậm cả giấc mơ mà hổng đẹp sao được. Cậu bác sĩ trẻ cười toe, kí tên đóng dấu. À, Nguyễn Vĩnh Khang, một cái tên đẹp. Hồi xưa, mình cũng có cậu học trò tên Vĩnh Khang, lúc theo lại lớp sư phạm được học thầy Hoàng Thiệu Khang, mê tên Khang luôn và cũng đã mong sẽ đặt tên con trai là Khang. Cuối cùng là Minh Khang, rất đẹp! Nhớ hồi con sang Beijing một học kì, thầy giáo nói tên đẹp mà sang, còn viết một bức thư pháp tặng.

Con bé Uyên học trò cũ ở phòng khám mắt mừng tíu tít kêu Trời ơi cô, lâu quá con không gặp cô. Thôi con, cô mà gặp tụi con trong này là mệt à nghen. Tội nghiệp, từ hồi mất mẹ tới giờ, con bé héo hắt hẳn đi, cứ ân hận mãi vì bận ca trực không về kịp nhìn mặt mẹ.

Mấy phòng khoa vẫn tấp nập. Gặp chị Phương Thanh, bệnh khớp hành, lại chụp thêm hai trận cúm, khiến không tự đi được, tóc bạc quá nửa, ốm o, ngồi trên xe cho cậu em đẩy, nhìn thấy xót! Bảo với Sương hai chị em mình còn chạy xe rong ruỗi vầy là hạnh phúc rồi em. Phòng Xquang tối tăm âm u như từ xưa giờ vẫn vậy. Cỗ máy cũ kĩ xám xịt không cảm tình chút nào. Úp mặt vô, đứng sát vô ( thôi không dám, cái chỗ này mỗi ngày có vệ sinh hông ta, bao nhiêu lượt người thở ra hít vào? Khiếp, tui còn yêu đời), chống nạnh, hạ tay thấp xuống chút nữa, nín thở ... rồi. Thiệt là dị ứng! Bà giáo già vốn không có cảm tình với ai nói năng cụt ngủn, bèn cười một phát tươi tắn và cám ơn anh chàng kỉ thuật viên trẻ măng mà nét mặt khó đăm đăm thử coi ảnh có phản ứng gì không. Tuyệt nhiên không! Bó tay.

Cuối cùng thì cũng tới phòng siêu âm. Không biết có phải vì cái vòng hai không mà cô bác sĩ vọt miệng hỏi mấy tháng rồi khiến mình ngớ ra. Chết thật, tui mà có bầu được thì cũng hay đó, bác sĩ vui tính hè? Chị ơi, cô ấy sinh 1951 mà, cô kĩ thuật viên nhìn hồ sơ rồi bảo. Cả ba phá lên cười. Cô bác sĩ chữa thẹn bằng một câu đáng cho điểm mười: tại em thấy cô còn trẻ! Ôi, phụ nữ khoái nghe khen trẻ mà.

10g 30. Vậy là hết một buổi sáng. Sổ sẽ được gởi về phường khoảng hai tuần sau. Xong.

May cho người phụ nữ đảm đang ( nói vậy được hén Cẩm Minh ), chợ trưa mà còn mớ tép bạc tươi. Sẽ là món tép rang muối ớt với rau sống, chuối khế. Ông chủ nhà chắc ngon miệng.

Đọc tiếp ...

55. August 28, 2008 Khám sức khỏe


Mấy bữa trước, cô bạn gọi :
- Chị ơi, em Tuyết Sương nè, chị đi khám sức khỏe đặng đổi sổ chưa?
- Chị đâu biết. Ai gọi hả em?
- Là em đi họp chi bộ, thấy phường gởi thư mời. Ngày 28 hạn chót. Em đang ở Tiền Giang, sáng đó em về sớm, em với chị đi nghe?
- Nhớ đừng ăn sáng, có khi cần thử máu đó em.
Vậy là hai bà già dắt nhau đi, vừa ca cẩm chuyện quanh năm uống thuốc ngoài trong khi sổ khám bệnh hầu như trắng trơn, có đi khám thì toàn đem thuốc về nhờ cửa hiệu quen bán dùm rồi mua thuốc đặc trị mà uống.
Thiệt tình là cái chuyện thủ tục! Hồi mình nghỉ hưu, có ai biểu phải nộp giấy tờ gì cho địa phương đâu ngoài chuyện nhăc mình từ giờ trở đi lãnh lương ở phường. Hai bà già lọ mọ gửi xe xong, vào đến phòng khám trung cao mới biết không có tên trong danh sách. Cô bạn năn nỉ xin lập hồ sơ khám trước rồi chiều mang giấy tờ vào bổ sung cũng không được. Qui định là qui định! Lại phải quay trở về lấy quyết định nghỉ hưu, quyết định lương đem tới phường xin cái thư mời đi khám! Báo hại uống cho một bụng nước để chờ siêu âm, giờ nó muốn biểu tình. Thôi em ơi, mình quay về vậy. Cũng may, anh cán bộ phường sốt sắng xách xe chạy vô trước, còn dặn cứ từ từ đi sau, đường xe cộ mịt mù hai cô đừng có gấp, rủi ro có chuyện gì. Ta già rồi ư?
Bắt đầu là cân đo. So với 3 năm trước nặng thêm ba kí , vòng hai thêm năm phân. Huyết áp từ 12/7 lên 14/9. Mọi thứ tăng, mỗi chiều cao mét sáu là vẫn y như cũ (!) Hóa ra mình lùn nhất nhà rồi. Còn mấy phân khối máu chờ xét nghiệm kia chắc cũng tăng nhiều thứ!
Hai chị em lại rồng rắn dắt nhau đi các phòng. Bà bác sĩ tai mũi họng chê vì họng viêm mãn tính. Trời, tui hò hét tụi học trò suốt ba mươi lăm năm, vậy là tốt mịt rồi đó. Bù lại, ông bác sĩ răng thì ... khen răng tốt - toàn răng sứ không hà, bác sĩ ơi, tui ngậm cả giấc mơ mà hổng đẹp sao được. Cậu bác sĩ trẻ cười toe, kí tên đóng dấu. À, Nguyễn Vĩnh Khang, một cái tên đẹp. Hồi xưa, mình cũng có cậu học trò tên Vĩnh Khang, lúc theo lại lớp sư phạm được học thầy Hoàng Thiệu Khang, mê tên Khang luôn và cũng đã mong sẽ đặt tên con trai là Khang. Cuối cùng là Minh Khang, rất đẹp! Nhớ hồi con sang Beijing một học kì, thầy giáo nói tên đẹp mà sang, còn viết một bức thư pháp tặng.
Con bé Uyên học trò cũ ở phòng khám mắt mừng tíu tít kêu Trời ơi cô, lâu quá con không gặp cô. Thôi con, cô mà gặp tụi con trong này là mệt à nghen. Tội nghiệp, từ hồi mất mẹ tới giờ, con bé héo hắt hẳn đi, cứ ân hận mãi vì bận ca trực không về kịp nhìn mặt mẹ.
Mấy phòng khoa vẫn tấp nập. Gặp chị Phương Thanh, bệnh khớp hành, lại chụp thêm hai trận cúm, khiến không tự đi được, tóc bạc quá nửa, ốm o, ngồi trên xe cho cậu em đẩy, nhìn thấy xót! Bảo với Sương hai chị em mình còn chạy xe rong ruỗi vầy là hạnh phúc rồi em. Phòng Xquang tối tăm âm u như từ xưa giờ vẫn vậy. Cỗ máy cũ kĩ xám xịt không cảm tình chút nào. Úp mặt vô, đứng sát vô ( thôi không dám, cái chỗ này mỗi ngày có vệ sinh hông ta, bao nhiêu lượt người thở ra hít vào? Khiếp, tui còn yêu đời), chống nạnh, hạ tay thấp xuống chút nữa, nín thở ... rồi. Thiệt là dị ứng! Bà giáo già vốn không có cảm tình với ai nói năng cụt ngủn, bèn cười một phát tươi tắn và cám ơn anh chàng kỉ thuật viên trẻ măng mà nét mặt khó đăm đăm thử coi ảnh có phản ứng gì không. Tuyệt nhiên không! Bó tay.
Cuối cùng thì cũng tới phòng siêu âm. Không biết có phải vì cái vòng hai không mà cô bác sĩ vọt miệng hỏi mấy tháng rồi khiến mình ngớ ra. Chết thật, tui mà có bầu được thì cũng hay đó, bác sĩ vui tính hè? Chị ơi, cô ấy sinh 1951 mà, cô kĩ thuật viên nhìn hồ sơ rồi bảo. Cả ba phá lên cười. Cô bác sĩ chữa thẹn bằng một câu đáng cho điểm mười: tại em thấy cô còn trẻ! Ôi, phụ nữ khoái nghe khen trẻ mà.
10g 30. Vậy là hết một buổi sáng. Sổ sẽ được gởi về phường khoảng hai tuần sau. Xong.
May cho người phụ nữ đảm đang ( nói vậy được hén Cẩm Minh ), chợ trưa mà còn mớ tép bạc tươi. Sẽ là món tép rang muối ớt với rau sống, chuối khế. Ông chủ nhà chắc ngon miệng.
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2008

August 23, 2008 Tôi đi khám bệnh

Chà, cái chuyện khám bệnh này, nó ngộ lắm, như là có cái duyên vậy!

Đầu tiên, vốn mê lang thang trên mạng. Ngày đẹp trời nọ, ghé vô nhà nguoigia, đọc mấy entry về chuyện chăm sóc mẹ ốm mà cảm kích hết sức. Đọc qua mấy comment, thấy có nhiều bạn hay hay. Thế là từ nhà nguoigia mà ghé vô nhà mấy bạn ấy. Rồi còm. Rồi quen.

Sau đó, mới nhẩn nha dạo bước tham quan từng nhà một.

Ấn tượng ban đầu với Baokimthanh là do tên. Entry của BKT nói về tên mình đọc thích lắm, và nhiều entry khác nữa. Gặp trong đấy những điều dí dỏm mà thấm thía về cuộc sống, tình người, tình đời.

Cũng không kém đặc biệt là MAP M, cảm giác đầu tiên là cô bạn này vừa sôi nổi vừa sâu sắc, thế nên mới còm cho cô ấy một câu "Trẻ người nhưng không non dạ", hóa ra cô bạn mình cũng có gần một phần tư thế kỉ tuổi nghề . Cùng với MAP M là Caonguyenbui. Chưa kịp hỏi cơ duyên nào dun rủi cho Cao với Mập thành một đôi "thương nhau lắm cắn nhau hoài" để BKT cứ phải luôn giảng hòa! Hồi đầu mình cứ tưởng Cao ở cao nguyên, ai dè đồng bằng Sông Cửu Long cũng có highland và điều thú vị là Cao cũng làm nghề Godautre nữa. Học trò gọi Mập là bà Địa, còn gọi Cao là gì nhỉ?

BẦU BÍ là một trường hợp khác. Đất và người Hội An đã cho mình một ấn tượng từ mấy chục năm trước khi cô bạn phố Hội về Mỏ Cày dạy học. Thế sự thăng trầm, xa mấy chục năm không biết ngõ nào mà tìm. May gặp mẹ Bầu Bí cũng là duyên! Cô bạn ở nơi xa lắc xa lơ đã sốt sắng hứa tìm hộ. Ai bảo bạn ảo tình không thật?

Mà khoan, chuyện về bạn blog chăc phải nói dài dòng lắm. Bữa nay nói chuyện đi khám bệnh thôi.

BKT thương bà chị đồng bệnh, sốt sắng đăng kí dùm được số 17, hẹn 1g trưa. Thế là dặn xe 9g30. Thường phải mất 3 giờ đồng hồ nhưng sáng nay, ngày 23 ít người dám đi, đường trống trải, xe cứ thế mà bon, mới 12g đã tới. Định kiếm cái gì bỏ bụng rồi hẵn tới phòng khám. Hồi xe rước mới 9g15 ăn cũng không vô. Nhưng không lẽ đi ăn rồi quay lại bảo nhà xe đưa tới phòng khám, tuy chỗ quen biết nhưng kì cục quá. Thôi vậy. Lúc sáng trước khi đi cũng nhớ bỏ mấy cái bánh ngọt vô bịch mang theo. Nhiêu đó cũng 500kcal chứ ít sao!

Phòng khám nhỏ xíu, hề gì, thành phố mà, cái quan trọng ở đây là có bác sĩ giỏi hay không kìa. Khá đông người chờ rồi. Tấm bảng trên tường ghi rõ khám từ 12g đến 16g. BKT cũng đã nói có khi ổng đến muộn. Không sao, người bệnh chờ thầy thuốc cũng là lẽ thường tình. Một cậu chàng khỏang ba mươi, ngồi ngay hàng ghế đầu, ôm cây tó, mặt nhăn nhăn, cạnh bên là hai má con - chắc vậy, vì họ nói với nhau bằng tiếng tàu, mình điếc ngắc! Dãy ghế sát tường cũng đầy người. Cái góc trong hàng ghế cuối cùng này quả là lí tưởng, vừa có chỗ dựa thoải mái vừa có thể ngó nghía khắp nơi mà không phải dè chừng. Cô bé con đi cùng với mẹ mới có 19 tuổi cầm tấm phim Xray, hỏi sao vậy con, nó bảo té xe, đầu gối hứng nguyên cái cần đạp đứt dây chằng gối. Người mẹ còn trẻ, đeo vàng đầy tay (nhớ câu hát ru xưa, chắc là vợ thợ bạc!) cứ dấm dẳng "tốn cả chục triệu rồi đó chị mà nó cứ đi cà đơ, khổ thiệt" . Hàng ghế trên, người phụ nữ trắng trẻo, mảnh dẻ, trang điểm rất kĩ vẫn không ngừng nhăn nhó " đề bảng làm chi rồi không thực hiện, nói 12 giờ khám mà 1 giờ rồi, có thấy bác sĩ đâu, ngồi một hồi chắc gãy cái lưng" Chị ơi, chị số mấy vậy? Số 10. Trời, tính nói chuyện cho bả quên thời gian mà sao trả lời cụt ngủn vậy ta? À, vậy thì cũng sớm thôi, tui tới số 17 lận. Ráng chút chị hén, tui còn sau chị nhiều. Chị ở gần đây không? Có ai đưa chị tới không? Là thấy bà ta ngồi có một mình nên đánh bạo hỏi vậy. Ai dè, bị nghe một hơi " Là thằng chả tính đưa tui đi. Ở bên Bình Thạnh nè. Mà cái chìa khóa chả bỏ đâu mất, lục tùm lum mà biệt có thấy, tui ghét kêu taxi đi quách cái cho rồi". Ờ, trời nắng vầy, đi xe gắn máy chị mệt lắm đó, cho ổng ở không đi, chút chị về phạt cái tội bỏ đồ đạc bừa bãi, bắt chiều nấu cơm đi. "Thì chả nấu cơm chứ ai vô đây nữa". Sợ quá, bèn làm bộ xin phép nghe điện thoại "Ừ, mẹ đây, bác sĩ chưa tới con à. Không sao, chỗ ngồi cũng thoải mái, có quạt mát mẻ mà. Chờ chút không sao đâu con." Hú vía, chợt nhớ chuyện cười về cái anh chàng nào đó đang ba hoa chích chòe thì chuông lại reo!

2 giờ kém. Rồi thì người - được - ngóng - chờ cũng tới. Người nổi tiếng đây rồi. Vẻ bình dân, nhanh nhẹn và có hơi ... lôi thôi, chiếc cặp to cắp nách, áo thun ôm khoe cái bụng phì nhiêu, mang vớ và đi dép! Trông trẻ hơn hình đăng trên báo Thể Thao.

Mọi người nhốn nháo, quay sang hỏi nhau số mấy và nhấp nhổm chờ cô y tá gọi tên. Bà số 10 vẫn không ngớt càm ràm "khám gì mà lâu quá trời vậy, nãy giờ cả nửa giờ mà có mấy người!" Cô bé 19 tuổi cùng mẹ đi ra " Hai mươi mốt triệu nữa đặng mổ nối cái dây chằng đó chị. Hết biết luôn" Không sao, bao nhiêu đó mua lại dáng đi cho con gái không mắc đâu chị ơi, để nó mang tật mình đâu chịu được phải hôn? May mà không vọt miệng nói luôn ý nghĩ lúc đó "nội cái hột xoàn bự chảng của bà cũng dư rồi, với con mà cũng tiếc"

Lật đật cũng tới bến giang, lang thang cũng tới bến đò.

Chào bác sĩ, nghe tiếng lâu rồi, nhờ cô bạn mà hôm nay mới được gặp. Dà, vậy coi như tui cũng quen bà rồi. Sao bệnh như thế nào? Vắn tắt là hễ có cái khớp nào là nó đau cái khớp đó. Vậy sao, ngày nào tui cũng khám cho vài chục bà như bà vậy, chuyện bình thường, tối ngủ đau, sáng dậy cứng khớp, đau, nhúc nhích một hồi thì đỡ, để yên lâu lâu, lại đau, phải không? Thôi, coi như 'sống chung với lũ" nghe, bệnh này không trị dứt được, nó là viêm đa khớp dạng thấp, phải uống thuốc, giữ ấm, ăn kiêng, tập thể dục dưỡng sinh, sống thoải mái, đừng để ý tới nó nhiều, cứ coi nó như người hàng xóm khó chịu mà mình không thể biểu người ta dời nhà đi chỗ khác được. 4 tuần sau mời bà tái khám. Vậy đi nghe.

Tếu thật, cái ông bác sĩ Phan vương Huy Đổng này. Nhưng cũng thấy nhẹ nhàng.

Ừ, chúng ta sẽ sống chung hòa bình nhé!

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2008

53. August 22, 2008 MINH HÙNG VÀ LINDA


Tôi biết Hùng trong một lần lang thang dạo blog.
Chàng thanh niên trông rất sáng láng, học giỏi và cũng thành đạt sớm : một cậu học trò trường Am Hà Nội, một giám đốc cty tư vấn luật, thuế 30 tuổi và nhiều câu chuyện buồn vui trong cuộc đời.
Rằm tháng bảy, cậu gửi comment cho tôi "Ngày lễ vu lan - chúc mẹ sức khoẻ - niềm vui tuổi già và mái ấm gia đình!" . T tối đó, thật tình cờ, nhận YM của cậu: " Con Hùng đây" rồi câu chuyện giữa hai bờ Thái Bình Dương cứ lan man: mẹ cậu đã bỏ công việc giảng dạy ở trường đại học để đưa cậu sang Mỹ điều trị; Linda cô bạn Việt hiền lành giỏi, ngoan, dịu dàng, giàu đức hi sinh, và, nhất là chuyện chiến đấu quyết liệt với căn bệnh ung thư máu cậu mắc phải. Tôi hiểu cậu đã mạnh mẽ thế nào khi nói "Nhờ ơn Chúa thôi mẹ àh, Cho con sống thì con sống, ko cho con sống thì hãy mang con đi, ko sao cả".
Hai hôm sau, Hùng lại nhập viện để tiếp tục một đợt xạ trị nữa. Không biết phác đồ điều trị ra sao mà lượng hóa chất đưa vào lại cao gấp 7,8 lần hơn, Hùng đã bị shock và hôn mê sâu, các chỉ số liên quan tới CT máu giảm cực mạnh từ bữa đó đến giờ. Sáng nay, Linda vừa mới gửi message báo thế.
Bằng trái tim của người mẹ, tôi đồng cảm và thấu hiểu nỗi xót xa của mẹ Hùng những ngày này, tôi cũng hiểu tình cảm của Linda dành cho Hùng, công việc của cô ấy không đơn giản và không phải muốn là có thể nghỉ nhưng "Linda muốn hi sinh tất cả vì đơn giản anh là một chàng trai hiền lành, tốt bụng, giỏi giang và sống tốt! Nếu níu kéo đc sự sống của anh, Linda bất chấp tất cả! "
Cầu mong điều kì diệu sẽ đến. Bởi tôi còn biết nói gì hơn?
Đọc tiếp ...