Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2009

America trip June 2009


Mẹ và con trai trước Terra Blues Bar

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2009

Lại một chuyến đi (1)

Ngày 5 tháng 6

3g sáng, con gái gọi “ Mẹ ơi, dậy đi mẹ” Ừ mà mình cũng đâu ngủ được, già rồi, lạ chỗ là khó ngủ ngay. Ông chủ nhà mail cho con gái “Con kiểm tra lại vé máy bay, passport, tiền của mẹ. Tối ngủ sớm, nhớ vặn đồng hồ báo thức”

3g 45, taxi đưa ra sân bay, bảo “tụi con chờ ngoài này, bao giờ mẹ xong hết hãy về nghe”. Là dặn vậy vì mình cũng không chắc là cái cân ở nhà với cân chỗ check in có giống nhau không. Lỡ mà có dư, bỏ uổng, cái gì cũng mua bằng tiền mà. Hay quá 97,3 lbs. Là đã để lại 4k nấm và 40 bánh tráng rồi đấy. Còn thì cũng đã tống vào ba lô 2kg kẹo rồi còn gì. Nhớ lần trước, được mang theo những 140lbs. Hì, chắc khủng hoảng kinh tế, nhà bay đã cắt bớt để còn tính phí chuyên chở nữa chứ!

Chuyện khó tin nhưng có thật: cả chuyến bay chỉ có 17 hành khách, cô nhân viên mặt đất nói vậy khi kiểm tra hành lí lần cuối. Hãng North West mới khai thác đường bay này đến ngày thứ tư!                                                         

5g45, goi về, ông chủ nhà chưa thức, bà chị bảo hồi tối nó thức khuya lắm. Lo đấy.

6g 05, chỉ cần 15 giây, đã bốc khỏi mặt đất rồi, bay nhé!

Bữa sáng trên trời khó ăn quá, mùi vị cứ sao sao : mì thịt bò bằm với sốt kì kì, yaourt, trái cây và một cái bánh ngọt, một cốc nước cam. Hình như cái bụng phản đối.

Một bạn đồng hành khá đặc biệt : 72 tuổi mà trông vẫn còn nhanh nhẹn, ông bảo đang hợp đồng dạy Toán bay cho trường Hàng không VN, vốn là bạn khá thân với phi công Nguyễn Thành Trung, với Giám đốc Sở GD Đồng Tháp, cũng vậy với cả Bộ trường Nguyễn Thiện Nhân, quen nhau hồi bộ trưởng nhà mình học Fulbrigh. Chia tay cô vợ Mỹ, ông về VN sau khi nghỉ hưu và hợp đồng giảng dạy từ 91 đến giờ. Cũng đã kịp cưới một cô vợ người Đồng Tháp, ngoài 40, dạy tiếng Anh ( Em CaoNguyên mình liệu có biết không nhỉ?) có một cô con gái năm nay lên 10. Lần này về Mỹ để mua nhà ở Las Vegas, chuẩn bị rước con gái sang. Bảo từ hồi nghỉ hưu đến giờ chả thèm lãnh lương hưu, cứ để đó, 2.400 usd/tháng chứ bộ ít sao, nghe muốn phát rét!. Giờ nhà ở Mỹ rẻ rề, mua thôi!

May quá, chỉ cùng đi tới Tokyo chứ nếu như ông bạn đồng hành lần đi trước, cứ ngồi cạnh cả chục tiếng đồng hồ chắc bội thu nghe!

Sân bay Narita của Tokyo thoạt nhìn bên ngoài có vẻ cũ kĩ, không bằng Changi của Sing tuy cũng rộng mênh mông thế. Bên trong sao thấy hơi rối, phải đi tìm chỗ hướng dẫn để hỏi xem sẽ làm thủ tục tiếp theo ở chỗ nào. Nghĩ cũng buồn cười, mình thì chỉ bập bõm, mà cô gái Nhật thì lại cứ líu lo, rốt cuộc thì “Này cô, tiếng Anh của tôi không tốt đâu, cô vui lòng nói chậm dùm” và bút đàm vậy. Con trai à, mẹ chắc dốt trớt vậy luôn rồi. Sorry con!

Gate 21 đây rồi, lại xài tiếng Anh bồi tiếp “This gate for flying NW 798?” Nó cũng yes, vậy là ok. Hahaha… chết cười.

Mẹ đi “discovery” đây, con trai.

4 máy điện thoại, mà không thấy chỗ đổi tiền xu, cũng không thấy chỗ bán card. Chắc tại mình không dám đi xa đấy thôi.

Cửa hàng bán đồ lưu niệm Solala thấy ghi toàn bằng tiếng Nhật. Kì ghê ta, sân bay quốc tế mà vậy ah? Mac Donal đây, nhớ cái hambuger ở sân bay Thượng Hải mà ông chủ nhà lắc đầu! Thấy ghi trong vé chỉ có bữa điểm tâm, con gái dặn thằng cháu mua cho mấy cái sandwich ngọt mang theo, ai dè mới vừa ăn xong, nó cho thêm khúc bánh mì chả lụa, còn bỏ trong ba lô đây.

Dọc băng chuyền, bày hai hàng chậu cắm đầy những cọng trúc bằng nhựa, trông cũng hay hay, về bắt chước được đấy.

Không vào net được, nó nói gì đấy, hình như là phải mua thẻ 500yen, chả biết đúng không, làm biếng tra tự điển, điếc ngắt! Quê ơi là quê!

Thôi, đi đánh răng rửa mặt rồi chờ lên máy bay tiếp.

Hình như có mỗi mình mình là người VN trong chuyến bay này, ngó dáo dấc, lắng nghe, chỉ rặt xí xô xí xào tiếng Tàu tiếng Nhật gì đâu.

3g 05 chiều, boarding tiếp, cũng phải hỏi lại cho chắc ăn “This flying is NW 798?” kẻo nó chở đi xứ nào thì chết!

Ghế 30 D, hàng đầu tiên của khoang economy. Người lũ lượt kéo lên, lần này thì kín cả, chẳng thênh thang ghế trống như ban sáng nữa rồi. Hai bà philippine bên cạnh mình cứ chí chóe suốt, điếc tai. Còn ông đen thui ngồi ghế 31C đàng sau vừa yên vị đã xé toạc gói mực tẩm nhai nhồm nhoàm, mùi xông lên trộn lẫn với hơi người trong khoang máy lạnh kinh thật, mắc ói luôn!

3g25, bên ngoài, mưa mịt mù chả thấy gì, máy bay rùng rùng chuyển động rồi bốc lên, ớn!

5g chiều, lại ăn. Business được phục vụ trước, hạng sang có khác. Chủ yếu là người Nhật, đa số là trẻ, trước giờ mình cứ nghĩ chỉ toàn người đứng tuổi xách cập tấp. Ngay trước chỗ mình, cách tấm vách ngăn, một đôi rất trẻ, có lẽ đi honeymoon chăng, trông cứ như đôi chim bồ câu.

Không bị bắt buộc cũng phải theo dõi bữa ăn của họ, gì mà nhiều vậy ta?

-        bánh mì với bơ hay mứt thì phải, đựng trong cái bát men trắng xinh xinh, muỗng inox sáng loáng, ly thủy tinh lanh canh

-        salad, shusi

-        hình như là bít tết vì mình thấy có cả dao nĩa, cả rượu vang nữa.

-        chén súp với cuốn gì đó hình như cuốn bằng lá rong biển xanh xanh

-        bánh ngọt, trái cây

-        kem

-        một bình trà riêng

Mỗi lần thay món là một khay lót khăn trắng, cứ như nhà hàng. Ghế ngồi to gấp rưỡi, có đồ gát chân đàng hoàng, mền đẹp hơn, gối to như gối ngủ ở nhà, chả bù khoang economy mình cái gối chỉ nhỉnh hơn gối của thầy thuốc bắc kê tay xem mạch chút xíu và cái mền mỏng te, to bằng khăn tắm! Chả biết vé bao tiền nhỉ? Mình định lên khám phá lavatory của nó xem sao nhưng được mời rất chi lịch sự rằng “Economy’s lavatory is there, please” Hahaha

Nhà giàu ăn cơm lâu thiệt, họ ăn trước mình khoảng 20 phút, vậy mà mình xong hèn lâu, họ vẫn còn đủng đỉnh. Phải rồi, nhiều thức ăn thế, phải nhẩn nha chứ!

Ngoài kia, trời tối đen, đồng hồ mình mới 6g chiều. Đang bay ngang xứ nào nhỉ?

 

 

                     

Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2009

Hiểu Đời

Chị bạn gửi, thấy thú vị nên post lên đây, bà con xóm blog mình cùng đọc nhé!

 

 

 
 
 
Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày mất một ngày
Qua một ngày vui một ngày
Vui một ngày lãi một ngày

Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó.

Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.

Tiền bạc là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình.
Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.
Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi.
Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ.
Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ.
Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp.
Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

Ôm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi.
Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy.

Cái được, người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.
Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu dư), biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).

Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui.
Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.
Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ nghĩ ra, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.

Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc nào muốn thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác, nên sống thật với mình.

Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.

Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; Tuổi không già tâm già, thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.

Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; quá ồn áo thì khó chịu…. Mọi thứ đều nên “vừa phải”.

Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống….)
Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh)
Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.
Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh…. Tất cả đều là muộn.

Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.

Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất, trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

“Hoàn toàn khỏe mạnh”, đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.

Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình, đó là cuộc sống lành mạnh.
Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên, nhiều màu sắc, có một hai bạn tốt thì chua đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.

Con người ta chịu đựng, hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất. Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.

Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già
Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu châm hết thật tròn.
Đọc tiếp ...

30-5 Sinh Nhật con trai

 

 

 

27 năm trước, 7g sáng, con oe oe khóc tiếng đầu tiên, mẹ vô cùng mãn nguyện.

Mà hồi đó làm gì có chuyện siêu âm để biết trước là gái hay trai, cứ phải hồi hộp chờ và mạnh ai nấy đoán khiến mấy bà bầu cứ nay thì hớn hở mai lại buồn hiu. Nhớ chú Ẩn ở Văn phòng, bảo cô Oanh lúc đó cũng sắp có em bé “Thấy chưa, Oanh cũng ráng bắt chước chị Năm đẻ con trai nghen”. Rồi đâu gần tháng sau, lúc chị Hạnh báo tin cô Oanh lại sinh con gái, mọi người thấy chú ỉu xìu nên ái ngại, tuy tiếc nhưng vẫn bấm nhau bỏ đi chỗ khác, để chú ngồi lại một mình trong phòng họp của Sở với chiếc TV đang chương trình phim buổi tối.

Dù mấy năm đó ai cũng còn vất vả, nhưng lạ một điều là mẹ rất nhiều sữa tuy cũng chẳng có thức ngon hàng ngày. Thế nên chị cũng hay rà rê cạnh bên, cứ từ sau lưng mẹ, chui lòn dưới cánh tay mẹ mà bú ké với con, nhắm tít mắt, lờ tiếng cười ngạo của mấy chị trong khu tập thể.

Cứ vậy, con chóng lớn, trắng hồng, mủm mỉm và mẹ vẫn cứ hàng giờ ngồi ngắm con ngủ mà không biết chán.

Năm đó, là năm cuối mẹ học lại chương trình Sư phạm. Mỗi hè lại tập trung hai tháng ròng rã, Út Thảo lại sang trông con và chị cho mẹ đi học. Ai cũng nói sau này con và chị sẽ rất giỏi vì “học đại học từ trong bụng mẹ” mà. Giờ nghĩ lại, mẹ cũng thấy mình hay thiệt, năm 79 bắt đầu khóa học mẹ cấn thai chị, rồi 83 đi thi tốt nghiệp thì dứt sữa con, mà mẹ tốt nghiệp loại giỏi, điểm cao nhất khóa đấy chứ. Mười ngày đi thi Tốt nghiệp ở Sông Bé là mười ngày mẹ khốn khổ vì sữa căng tức ngực trong khi ở nhà thì con phải ăn cháo, lúc đó, con cũng chỉ mới mười tháng 1 tuần. Ngoại cứ ca cẩm “học chi mà khổ quá, bỏ cháu tui khát sữa vầy nè”

Rồi mẹ về, đêm con đói sữa, rúc vào ngực mẹ tìm mà mẹ thì vừa xót con vừa bấm bụng nhớ ngoại nhắc “sữa lạnh rồi, đừng cho em bú”. May mà con lớn lên khỏe mạnh chứ không thì mẹ ân hận suốt đời.

Mấy năm đó, nhà mình cũng như mấy nhà khác trong khu tập thể, nuôi heo, trồng rau để kiếm thêm chút ít bù vào đồng lương ít ỏi. Ngày dắt ra cột bên hóc tường rào nhà vệ sinh, tối dắt vào cho ngủ dưới bếp, vậy mà rồi heo cũng vô tạ, bù cho công khó xin giấy giới thiệu rồi chực chờ ở cửa hàng lương thực mua tấm cám, thức ăn.

Lúc con với chị học mẫu giáo, thì nhà mình nuôi gà nhiều lắm. Giống gà nòi mang từ quê nội lên, gần tẻ bầy mà vẫn trùi trũi lông cánh, da lưng đỏ au. Sáng sáng, mở cửa chuồng là chúng chạy ùa ra vỗ cánh rượt đuổi cắn mổ nhau chí chóe và cái phao câu tròn trĩnh bé xíu như quả trứng cá bóng lưỡng là cứ hay bị mổ nhất. Một buổi sáng, con không chịu đi học mà cứ chần chừ, vẻ mặt nghiêm trọng, mắt rưng rưng.  Mẹ sợ con bị bạn ở trường ăn hiếp hay bị cô rầy, gặng hỏi mãi… con cứ lắc đầu. Cuối cùng, khi mẹ đã phải hứa là sẽ làm bất cứ điều gì nếu con muốn, con mới òa lên khóc và chỉ “Con gà!” Thì ra, có con gà bé nhất, bị mấy con lớn xúm lại mổ, cái phao câu rướm máu khiến con thương mà sợ nó chết! Mẹ phải hứa chắc với con là sẽ xức thuốc đỏ và bảo đảm là nó không sao, con mới chịu chùi nước mắt mà đi học, nhưng cũng vẫn còn bắt mẹ phải hứa thêm mấy lần nữa. Cho đến bây giờ, con vẫn luôn quan tâm tới những điều như thế. Mẹ mừng vì con vẫn lòng lành, biết nghĩ và thương người.

Cũng hồi đó, con ít chịu ngủ trưa, hay cùng Hảo trốn đi thơ thẩn khắp mọi ngóc ngách trong khuôn viên Sở(lâu quá không thấy Hảo về Bến Tre, anh chàng nhà thơ của Vòm Me Xanh bây giờ ra sao nhỉ?) . Con có còn nhớ khoảng hành lang dài và hẹp giữa nhà bếp Sở với bức tường rào Trường Thị Xã không? Mấy bụi chuối um tùm, gốc cẩm lai, cây ổi đầu hồi nhà vệ sinh như là khu vườn yên tĩnh ban trưa. Cây me mà con nhổ về hồi đó giờ đã lớn lắm rồi, hơn hai chục năm chứ ít sao! Bao giờ con có nhà riêng, mẹ sẽ đem cây me đó về trồng trước sân nhà con nghe. Còn mấy cây bồ đề nữa, con có nhớ là mẹ ghép hai cây lại thành một và gọi nó là “Hai chị em” không? Nó cũng lớn lắm rồi, mẹ đã đem về Nội trồng trước sân. Nó sẽ mãi mãi ở đó và lớn lên từ đất quê hương, phải không con?

Lâu rồi, Sinh Nhật con không có mặt cả nhà. Năm nay cũng vậy, mẹ cứ đinh ninh là   hai mẹ con mình có một bữa tiệc mừng Sinh Nhật con ở New York. Rốt cuộc thì lại không như thế. Không sao, tuần sau mẹ sang, rồi hai mẹ con mình cùng về là mẹ vui lắm rồi. Nhớ năm kia, con đưa mẹ ra sân bay sớm, mình đi vòng vòng ngắm nghía chỗ này chỗ nọ, rồi đi ăm kem, mẹ biết con muốn mẹ vui. Nhưng lúc check in mẹ buồn quá, không muốn rời con chút nào, kéo vali đi mà cứ ngoái lại hoài, thấy con vẫy vẫy, mẹ không dám chùi nước mắt, sợ con biết mẹ khóc.

Tuần sau mẹ gặp con rồi, con trai.

Mừng con 27 tuổi,

Mãi mãi, con và chị là niềm Hạnh Phúc của Ba Mẹ.

Đọc tiếp ...

Me




Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2009

Lại “Tour một buổi”

Ông chủ nhà đi dự Hội nghị ở Cần Thơ, bèn xin quá giang. Ban đầu định qua Cần Thơ off với mấy bạn Caonguyenbui, Thanh Ngọc và Bông Súng, nhưng có trục trặc vào giờ chót, nên cuối cùng, điểm dừng là xã Hòa Khánh Cái Bè, nhà cô bạn học cùng lớp Đệ Tam B ngày xưa. (entry Tháng 9 nhớ thương)

Bắt đầu đi hồi 5g, xe qua cầu Rạch Miễu lúc trời mới hừng đông.

6g, cổng nhà cô bạn còn khóa.

-        Alô…

-        Mày hả, tao đứng ngoài cổng nè.

-        Trời đất, sao nói khoảng 7g mới tới mà?

-        Hihi, vậy tao ngồi chờ heng.

-        Đồ quỉ, chờ tao chút.

 

Hai bà cháu lò dò đi ra, thằng cu con lon ton nắm tay bà nội nó, mắt còn hấp him, gọi “ bà ơi, bà”

 

Chợ xã họp bên đường quốc lộ xe chạy vun vút, hai bạn già dắt tay băng qua con đường nhỏ dưới dạ cầu Trà Lọt. Bạn hỏi hồi nãy mày đi qua đường ngã nào, ờ thì tao có biết con đường này đâu, ổng chờ tao qua tới lề bên này rồi mới bảo tài xế đánh xe đi tiếp. Vậy sao, tao biệt có dám băng qua lộ một mình, ghê lắm, lúc trước, xe nó vớt một bà dẫn xe đạp ngay dốc cầu đó, may mà chỉ gãy chân, cả tháng sau còn không biết mình là ai đó. Gần bốn chục năm theo chồng về chốn này, bạn như thành người địa phương, hầu hết người buôn bán ở chợ nếu không là học trò cũ thì cũng là phụ huynh, vui thật.

Hàng quán lộn xộn như bất kì cái chợ ven đường nào. Bánh trái, rau củ chen chúc nhau bên vệ đường. Mấy nhà phố thì ai thích chi bán nấy, thượng vàng hạ cám, tiệm vàng tiệm vải rồi hàng nhôm nhựa điện máy cứ như bát quái trận đồ. Hai chúng tôi len lỏi trong mấy ngõ ngách vòng vèo một hồi ra tới bờ sông. Mấy bơ cá lóc đồng đen trùi trũi quẫy nước văng tung tóe. Chu choa, vậy là gặp hên rồi. Lựa một hơi được những 7 con cá lóc to mầm mẫm, tổng cộng nhỉnh hơn 4 kí lô một chút. Cô học trò cũ của bạn tôi còn nhắn vói, sáng mai cô ra sớm đi, có khi em có cá ngon nữa đó. Ôi không, xế chiều nay cô về tuốt Bến Tre rồi. Bạn tôi tần ngần, hay là để tao làm chà bông rồi gởi về dưới cho. Vậy đó, chúng tôi vẫn thế, gần gũi thân thiết, vẫn lo chuyện bạn như chuyện mình.

Hai bạn già ngồi rửa cá mà rôm rả mày tao khiến cô con dâu chốc chốc liếc nhìn và quay mặt dấu cười. Con à, dì Nhân với mẹ con mà không xưng hô mày tao thì biết gọi bằng gì hả con?

Ông chủ nhà đưa thằng cháu nội tới trường Mẫu giáo cho nó dự liên hoan đã về, hỏi làm ruột cá lóc có rọc ruột và cạo bao tử không đó. Khỏi lo, tớ làm cá lóc là không ai chê hết nghe, hơi bị kĩ đó. Nhưng bữa nay chuyện nấu nướng thì giao cho ông chứ? Bạn bảo, yên chí, từ hồi ổng nghỉ dạy, tao không có vô bếp.

 

 

 

Bộ ba chúng tôi hồi đó giờ chỉ có tôi và Hồng thỉnh thoảng còn gặp nhau. Cô bạn Lệ Dung xinh tươi thì đã “đi tìm cuộc sống mới” cho riêng mình từ bảy tám năm nay. Một cái am nho nhỏ ở Long Thành, gần Tu viện Thường Chiếu. Năm ngoái tôi đến thăm, ôm bạn trong tay, cảm nhận cái rụt mình như thủ thế của bạn mà xót bao nhiêu. Lúc về, tôi bảo nhỏ “Lúc nào có thể, mày cho tao dẫn Hồng ra đây thăm mày nghen?” Bạn không hứa, nhưng ánh mắt dùng dằng làm tôi bâng khuâng suốt dọc đường về. Giờ đọc lại thư bạn gởi cho Hồng với lời dặn “mày đừng trả lời thư tao, tao không có ở địa chỉ này nữa” tôi lại thấy ngẩn ngơ. Cuộc đời vẫn có những lối rẽ như vậy sao? 

 

Ra về với bao nhiêu là quà quê: một quày chuối nàng tiên và thêm hai cây con mà ông chủ nhà của bạn đã hăng hái xách xà beng đi bứng cho, hai nhánh sứ hoa đỏ, một nắm mười giờ ba bốn màu, mấy dẻ lan con mới đâm rễ, trái bưởi mới hái sau vườn với lời dặn khoan ăn, hãy chờ khoảng hai tuần cho nó héo vỏ, sẽ ngọt lắm, hai trái xoài chín cây mà khi sáng tôi buột miệng suýt soa. Bạn lúi húi lấy bịch xốp bọc kĩ hai hộp cá mà khi sáng hai đứa đã tỉ mẩn làm.

 

Tôi khoe với ông chủ nhà mình về bữa cơm canh chua với 7 cái đầu cá lóc và ba bộ trứng vàng ươm mà không quên báo cáo thêm rằng tôi đã phá lệ ăn tới hai chén cơm to!

 

Hai chú nhóc nhỏ nhất định phải đưa bà ra xe, nhìn chúng lũn cũn tíu tít đội nón mang giày và ríu rít chào ngọng nghịu mà thương, con bé Tina cũng nhún nhảy trên tay mẹ, chấp chới bàn tay bé xíu miệng bi bô bà bà.

 

 Tự dưng thấy thèm cháu ngoại gì đâu!

 
 

 

Đọc tiếp ...

Tour Cai Be




Chup o nha Tuyet Hong, xa Hoa Khanh , Cai Be, Tien Giang.
20-5-2009
Đọc tiếp ...