Thứ Tư, 24 tháng 3, 2010
Thứ Năm, 11 tháng 2, 2010
Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2010
Thứ Năm, 4 tháng 2, 2010
Thứ Ba, 2 tháng 2, 2010
Chiêm bao
10 ngày nữa, con trai sẽ về đến.
Tết năm này cả nhà sẽ rất rất rất vui.
Không biết có phải vì thế không mà đêm ngủ lại có một giấc mơ vừa dễ thương vừa buồn cười.
Thấy như như mình đang đâu đó trên đường thì có điện thoại, số lạ hoắc :
- Alô, tôi nghe ạ.
- Chị Bé đó hả, tui Võ Sơ đây!
Là ông bạn làm cùng cơ quan với ông xã, nhưng nghỉ hưu lâu rồi. Ủa, mà sao ổng lại có số di động của mình vậy ta?
- À, chào bác Sơ! Mạnh giỏi hén, có chuyện gì vậy ạ?
- Tui gọi số ở nhà mà sao không thấy ai trả lời hết nên gọi chị.
- Dạ, chắc ổng tưới kiểng ngoài trước sân nên không nghe chuông reo đó. Có chuyện gì không bác?
- Ờ, vậy hả. Tui gọi chị đặng nói là tui với thằng Khang đang ở đây nè
- Hả! ở đâu?
- Sân bay
- Ủa? Mai nó mới về mà,
- Đâu có, tui ra đây, gặp nó nè
Trời đất! Vậy là sao ta? Hôm nay mới 28, chiều mai nó mới đáp, chuyến 6g chiều, kì vậy?
- …..
- Chị nói chuyện với nó đi nghe. Mà sao hai ông bà không đi rước nó?
Không mở miệng được luôn. Chuyện này kì thiệt nghe. Rồi tiếng con trai như cười:
- Mẹ, con nè.
- Ủa mai con mới về mà, bữa nay mới 28? Rồi làm sao mẹ rước con? Rồi xe đã thuê ngày mai thì sao? Mà sao con về sớm lại không cho mẹ hay? Rồi…
- Hahaha… Mẹ hỏi gì nhiều vậy? Thì bữa nay về cũng được vậy. Sao ha mẹ?"
- Nhưng mà mai xe mẹ thuê làm sao? Mà bây giờ làm sao mẹ đi rước con?
- Con về với chú Sơ mà!
Vậy đó, hình như còn nói lăng nhăng với con về chuyện phải hồi xe mấy ngày này kì cục lắm mà lại không thể đón con ngay, rồi vì sao mà lại đi về cùng ông bạn của ba nó, người trước giờ chưa hề đi nước ngoài bao giờ… nhưng con berger nhà hàng xóm đã ông ổng sủa vang lên, kéo tôi ra khỏi câu chuyện đang còn nhiều điều cần giải thích. Choàng dậy, mò cái điện thoại trên đầu giường, 5g 45 sáng. Trời gần Tết se lạnh, ông chủ nhà vẫn còn ngáy giòn. Lôi nhẹ mền, ông giật mình nhổm dậy, gì hả? Không, còn sớm lắm, ba cứ ngủ tiếp đi.
Nghĩ vừa buồn cười vừa giận mình. Trông con về là vậy mà sao lại cứ băn khoăn về vụ lỡ thuê xe? Chuyện bồi thường hợp đồng xe lại lớn hơn chuyện con về sớm? Chuyện tiền bạc đôi khi lấn át chăng? Bụng dạ bà mẹ này tệ quá nhỉ?
Mai phải kể cho con trai nghe mới được.
Mà thế nào ông chủ nhà cũng cười tôi cho coi! Hôm qua, ông chẳng đã bảo “Ngó bộ mẹ thằng Khang nôn dữ lắm rồi hén!”
Thứ Năm, 28 tháng 1, 2010
Viết cho Con Gái (6)
Môi biết cười ...
Một ngày, mẹ nhận ra không chỉ có các thầy cô thương yêu con, các bạn con cũng rất mến con. Mà các bạn trai là chủ yếu!
Món quà đầu tiên được dấm dúi nhét vào cặp là một cây bút máy năm con học lớp 5! Mẹ chỉ nói với con rằng chắc chắn bạn đã bằng cách nào đó có tiền để mua nó cho con vào cái thời mà hầu hết trẻ con đi học thường không có tiền quà vặt, và con đã trả lại cho bạn - như cách bạn đã tặng con. Mẹ bắt đầu “canh chừng” con từ đó. Những câu chuyện hàng ngày con mang về từ lớp học đã giúp mẹ biết thêm về “những-người-chung-quanh-con”. Thật khó để không làm con tổn thương và né tránh mẹ về điều tế nhị này. Nhưng con là một đứa trẻ thông minh, con biết mẹ “cảnh giác” và con biết con phải như thế nào. Tuy cùng tuổi nhưng con già ngày tháng hơn nhiều bạn cùng lớp, có lẽ đó cũng là một “lợi thế” khiến con vững vàng hơn chăng? Con học giỏi, năng nổ chuyện trường lớp, tháo vát, biết quan tâm tới mọi người và nhất là con không hề biết õng ẹo điệu đàng làm dáng trước mấy bạn học con trai nên con dễ hòa đồng. Nghe con và các bạn nói chuyện với nhau, mẹ tin rằng con biết “nắm trái tim trong tay mình”.
Mẹ đã chọn cách làm bạn với con. Chúng ta chẳng đã có biết bao điều bí mật với nhau, con nhỉ? Chúng ta đã tự hào rằng mình đã không làm nhau thất vọng. Mẹ hạnh phúc vì đã được cùng em làm nhân chứng quan trọng của mọi chuyện liên quan đến trái tim con.
Bây giờ nhìn lại, bao nhiêu là chuyện dễ thương của thời học trò đã trôi qua một cách đẹp đẽ phải không? Những buổi giặt đồ đêm ngoài bể nước nhà tập thể, những lần nói chuyện ở trước cổng Phòng Giáo dục Thị xã, dòng chữ “Khóc Minh Khuê” trên bảng của một bạn gái lớp B năm 11, lần con bị xỉu giữa giờ học được khiêng xuống Phòng Y tế rồi đưa qua Bệnh viện Thị xã…rồi chuyện gọi bạn dậy đi học kẻo trễ….
Con đã để “tóc em từng sợi nhỏ… rớt xuống đời làm sóng lênh đênh” khiến những ai đó phải xót xa “nắng có còn hờn ghen môi em…”
Con Gái,
Tim mỗi người là ngôi nhà nhỏ,
Tình nồng thắm… như mặt trời xa…