Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010

Vu Lan

Tôi không thể nói về ngày này với những lời như đa số mọi người từng nói!
Tôi đáng trách chăng?
Đáng nguyền rủa chăng?
Tôi tâm nguyện mình không làm điều gì khiến con mình phải khó nghĩ, khó chịu mỗi khi nhắc đến Ngày Của Mẹ hay Ngày Báo Hiếu!
Tôi là tôi.
Và cho đến bây giờ, tôi vẫn tự thấy mình đã làm được điều đó!

Đọc tiếp ...

STRESS !!!

Mấy tuần nay, hình như mình bị stress!
Và cũng thật ngẫu nhiên, cô bạn Văn Khoa ngày xưa gửi cho bài viết vừa ráo mực để chia sẻ.
Bạn đồng ý, nên mượn về, post lên đây để ... lại chia sẻ cùng mọi người.

BÁC SĨ  ĐỖ HỒNG NGỌC VỚI CHUYÊN  ĐỀ 

“STRESS TRONG ĐỜI SỐNG THƯỜNG NGÀY”  

Tôi biết và ngưỡng mộ BS Đỗ Hồng Ngọc đã lâu, từ lần đầu được tiếp xúc với anh (năm 1979) khi con gái tôi (chưa đầy 2 tuổi) bị một bệnh viện ở tỉnh chẩn đoán là “sơ nhiễm lao”. Tôi, lúc ấy, một người mẹ trẻ, là giáo viên tỉnh lẻ, chồng công chức nhà nước, đồng lương ít ỏi, con gái mà “sơ nhiễm lao” thì sẽ thế nào đây? Gặp anh trong những năm đầu sau 1975, chưa có bệnh viện, phòng mạch tư, BV Nhi đồng thì lúc nào cũng quá tải. Tôi nhớ mãi giọng nói nhẹ nhàng của anh: “Theo tôi thì cháu không bệnh gì đâu, chỉ suy dinh dưỡng thôi, nhưng tôi sẽ cho làm xét nghiệm để có kết quả chính xác, không sao đâu!”. Với cái vỗ vai thân tình, tôi tưởng như ai đó đã tiêm cho mình liều thuốc hồi sinh và quả thật, con gái tôi không bị chứng bệnh mà lúc nghèo khó ấy, với tôi, thật là khủng khiếp! Chúng tôi ở lại BV Nhi đồng một thời gian và chen chúc cùng mọi người trong những bữa cơm chỉ dành cho bé chứ không dành cho người nuôi vì tất cả, lúc đó, đều ăn bột mì, bo bo, cơm chỉ dành cho bệnh nhi. Tôi không gặp lại anh lần nào và mừng thầm: con không bệnh nặng nên không cần phải được bác sĩ giỏi khám! 

      Đến năm 2005, khi đã là thành viên của trường Hoa Sen, có dịp làm việc với anh, đọc nhiều bài viết, nhiều thơ của anh, nhưng tôi cũng chưa bao giờ nhắc lại chuyện này.

      Hôm nay, ngày 19-8-2010, cùng với Ban Tu thư của trường, tổ chức buổi nói chuyện: “Stress trong đời sống thường ngày”, thú thật, đây là lần đầu tôi dự buổi nói chuyện của anh trước công chúng. Trò chuyện với anh thì nhiều, nhưng cùng nghe anh nói với nhiều người khác thì chưa.

      Vẫn tác phong ấy, vẫn cách diễn đạt nhẹ nhàng, nói mà như không nói, làm thơ mà như trò chuyện, nhưng những điều anh chia sẻ cứ thấm dần và thấm sâu với toàn thể người nghe gồm nhiều đối tượng: người đã vào tuổi “gió heo may”, các giảng viên, nhân viên của trường và một số khá đông sinh viên. 

      Cuối năm 2009, tôi cũng trải qua cơn bạo bệnh, 48g trên giường bệnh của Phòng Hồi sức cấp cứu tích cực mà xung quanh chỉ là những người gần như bất động. Ra khỏi chốn “địa ngục trần gian” này, tôi thấm thía giá trị của sự sống, rút được ống oxy, tự mình hít thở mới thấy hơi thở quí biết chừng nào…Chính vì vậy, tôi chia sẻ sâu sắc những dòng thơ của anh trong “Xin cám ơn, cám ơn” mà tôi đã đọc cho mọi người cùng nghe:

       …………..      

       Xin cám  ơn, cám ơn

      Cơn bệnh ngặt nghèo quật ta gục ngã

      Cho ta trở về làm con thú trinh nguyên

      Cho ta trở về làm em bé sơ sinh

      Tràn đầy hạnh phúc

      Để ta biết một điều có thực

      Tình yêu

      Đã giúp ta tìm lại chính mình

      Đã giúp ta vượt thoát...

                                            (1997)

      

     Khi nghe anh nhắc lại định nghĩa sức khỏe của tổ chức Y tế thế giới WHO: “Sức khỏe là một tình trạng hoàn toàn sảng khoái về: thể chất, tâm thần, xã hội chứ không phải chỉ là không có bệnh hay tật”, tôi muốn cười lên một cách thật… sảng khoái. Vì rõ ràng tôi đang là người có sức khỏe, bởi tôi vẫn đang trong tình trạng sảng khoái, tôi vẫn say mê làm việc hằng ngày với những suy nghĩ, dự định mới mẻ, xã hội chẳng phải nặng nề vì tôi, ai bảo tôi là người bệnh tật? Cho dù chưa ngày nào tôi không uống các loại thuốc: huyết áp, xương khớp…Hãy vui mà sống, sống để mà vui. Sẽ kết thúc những ngày bi quan vì mình là người “có bệnh nên sức khỏe kém”.

      Tôi  lại cũng quá tâm đắc khi anh nói về nỗi “đau khổ” của người bệnh: bác sĩ thường chỉ quan tâm chữa cho người bệnh hết đau chứ nỗi khổ của họ thì hình như vẫn còn nguyên! Một lần nữa, trong tôi, lại hiển hiện hình ảnh một BS nhi khoa biết quan tâm đến nỗi khổ của bà mẹ trẻ: “Không sao đâu!”. Có lẽ, anh không thể hiểu, với tôi, lúc ấy, lời an ủi kia chính là sự thấu hiểu “nỗi khổ” của bà mẹ khi phải đối diện với “nỗi đau” của con.  

      Cách anh trình bày về “stress” rồi phân tích các dấu hiệu trong nhận thức, thể chất, cảm xúc, hành vi của stress cũng khiến tôi và nhiều người ngạc nhiên. Té ra đó chỉ là stress, mình lại cứ tưởng bệnh lý gì ghê gớm. Tôi đã từng bị chẩn đoán có gai cột sống, cột cổ, tôi đã đi tập vật lý trị liệu một thời gian, rồi không đi nữa, cũng không tự tập ở nhà nhưng không cảm thấy đau nhức, cũng chẳng cần can thiệp bằng phẫu thuật, thế là, khỏi một chứng của stress rồi nhé. Bệnh không “hành hạ” nên hình như quên mất nó, hay đang “sống cùng với lũ”? Lại cũng mừng vì bản thân chưa có những rối loạn về hành vi như nhai nhóp nhép, đi qua đi lại... như anh nói. Như vậy, nếu mình có bị stress thì cũng còn nhẹ! Chưa có gì phải bi quan, chán sống! 

      Làm sao để “giải stress?”, những điều anh chia sẻ  cũng giản đơn thôi, tôi nghĩ là ai cũng có  thể làm được nhưng vấn đề quan trọng là làm sao biết mình đang bị stress để giải tỏa và có ai thấu hiểu để cùng chia sẻ?! 

      Với tôi, có lẽ cách giải stress hiệu quả nhất là: “học cách chấp nhận và biết giới hạn của mình”. Khoảng nửa năm gần đây, tôi tự đặt cho mình phương châm sống: “Phải biết quên những điều không đáng nhớ”, nói dễ hơn làm, nhưng tôi dần quen và quả thật, đã cảm thấy nhẹ lòng. Biết giới hạn của mình cũng là điều rất nên suy nghĩ, khi biết được cái mà không phải ai cũng biết, sự thư thái nhất định sẽ đến. 

      Anh cũng hướng dẫn cách “thở bụng” để giải stress hiệu quả hơn và sau buổi nói chuyện của anh, tôi đã thấy các đồng nghiệp của tôi nhắc nhau: “thở bụng đi!”. 

      Phần giao lưu cũng khá thú vị. 

      Có  người hỏi anh: “Có mâu thuẫn gì giữa con người khoa học và con người triết học của một bác sĩ không?”. Anh khẳng định là không vì một bác sĩ chính là người cần hiểu rõ những giá trị nhân văn hơn ai hết khi đối tượng nghiên cứu của họ là những con người. Quả thật, đọc tác phẩm của anh, tôi mến mộ vì sự hòa quyện tuyệt vời đó. Con người từ khi sinh ra cho đến khi cận kề với cái chết đều có mặt trong tác phẩm của anh và triết lý sống chân thật, hồn nhiên, rất “tình người” cũng bàng bạc trong thơ-văn của anh. 

      Thầy  Hoàng Anh Ngọc, Giám đốc Trung tâm Giáo dục tổng quát của trường Hoa Sen đã cám ơn về những chia sẻ quí báu của diễn giả, đồng thời cũng bày tỏ quan điểm về việc giáo dục một con người với những kiến thức tổng quát trước khi đi vào những kỹ năng chuyên sâu. Thể hiện sự đồng cảm với anh Hoàng Anh Ngọc, tôi nhớ mãi câu trả lời đơn giản, ngắn gọn của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc: “Học làm người rồi mới học làm nghề”. Ước sao triết lý đào tạo này được nhiều, thật nhiều người thực hiện. 

      Có  bạn trẻ hỏi: “Động cơ nào khiến chú làm thơ?”. Đúng như tôi dự đoán, anh đã trả lời: “Không có động cơ nào hết, vì khi đã có cảm xúc thì bật ra thành thơ!”. Cám ơn anh, cám ơn tất cả những nhà thơ có cùng suy nghĩ, cảm xúc như tôi. 

      Chị  Nguyễn Thị Minh Đoan (Trưởng phòng Nhân sự của trường Hoa Sen) mạnh dạn nêu câu hỏi: khi muốn tìm sự sảng khoái, muốn giảm stress có cần phải ép mình theo một qui luật nào không? Tôi thú vị với thí dụ của chị: chủ nhật, được nghỉ nên ngủ đến 11g trưa, dù biết như vậy là không đúng nhưng vẫn cảm thấy rất thích, rất tỉnh táo, sảng khoái sau khi thức dậy. Dĩ nhiên, diễn giả hoàn toàn chia sẻ với chị, nhất là khi chị nói, mỗi người có hạnh phúc khác nhau: con đã tật nguyền thì chỉ cần một nụ cười của con, cha mẹ cũng hạnh phúc. Đó chính là “biết nhìn vấn đề dưới nhiều góc cạnh” và cũng theo nguyên tắc “hãy nương tựa vào chính mình”. Lắng nghe cơ thể mình, vì mỗi người có thể chất và tâm sinh lý khác nhau. Diễn giả bày tỏ.

      Đã hơn 11g30, nhưng cử tọa vẫn còn muốn hỏi, muốn nghe, thế là chúng ta không bị stress và không bị áp lực thời gian, đúng không các bạn? 

      Buổi giao lưu khép lại với phần trao quà lưu niệm cho những khán giả đã nêu câu hỏi. Tôi thấy trên sân khấu xuất hiện những người đã đứng tuổi, thầy cô, nhân viên và sinh viên của trường Hoa Sen. Quà tặng chỉ là những cái móc khóa nhỏ, xinh nhưng ý nghĩa của nó mới là điều đáng quan tâm. Vì đây chính là sản phẩm của những người khuyết tật đang sống và làm việc tại Ngôi nhà may mắn (Maison Chance) của cô Tim Aline Rebeaud là một sinh viên trường Đại học Mỹ thuật Thụy Sĩ, đã đến Việt Nam từ khi mới 20 tuổi rồi ở lại với những người tật nguyền, nghèo khó trong Ngôi nhà may mắn do chính cô tạo dựng.  

      Xin được phép nhắc lại “Thư cho bé sơ  sinh”, bài thơ được anh viết tại BV Từ Dũ năm 1965: 

      Thôi trân trọng chào em

      Mời em nhập cuộc

      Chúng mình cùng chung

      Số  phận 

      Con người… 

              

        Vô cùng cám ơn Bác sĩ, nhà văn, nhà thơ  Đỗ Hồng Ngọc đã giúp chúng tôi hiểu rõ để tránh ngộ nhận về stress và biết cách tự điều chỉnh, tự giải tỏa stress để nhắc nhở nhau phải biết yêu quý, trân trọng sức khỏe của chính bản thân. Đã chung số phận con người, chúng ta hãy vui, khỏe để cùng bước tiếp…

Bùi Trân Thúy 

                                                                               Blog Cỏ May,Yahoo360Plus

Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 5 tháng 7, 2010

Off Sài Gòn 17-6-2010




Nhà Hàng Hoa Sứ
Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

Nói thêm về Sushi :))


Hôm bữa khoe sushi với bà chị. 
Chị bảo tớ làm sushi Việt nam chứ không phải sushi Nhật!
Thì đúng là vậy mà, đâu có ai bày cho, chỉ thích rồi tự làm thôi. 
Mà cũng không nhớ là nên hỏi anh Google thông thái!
Thế là Google ngay,  thấy giống y như chị bày cho!
Thế này: 
Cơm nấu xong phải trộn vào đấy một ít dấm đường muối đã nấu lên cho hơi đậm đặc tí, hạt cơm mới bóng và đúng mùi vị, rồi chờ cho nguội mới cuộn không thì lá rong nó co quéo lại mất - chuyện này thì biết vì đã gặp rồi!
Sushi phải chấm với loại nước tương dành riêng gọi là nước tương kikkoman (*) có pha tí wasabi, ăn kèm với gừng ngâm chua mới đúng kiểu! Ở Bến Tre không có bán loại nước tương này nên bà chị bày tớ tự nấu một ít để dành ăn dần (**)
Thế là chiều hôm qua, tớ lọ mọ làm. 
Và ăn ... một mình! Ông chủ nhà tớ cứ nghe tới sushi là lắc đầu quầy quậy vì ấn tượng bữa sushi mà con trai con gái đã dẫn đi ăn năm ngoái ở Sushi Bar trên Sì Gòn! Ông bảo "Nghe là ớn óc! Tinh là cá sống không!" Nói sushi có nhiều loại kia, sushi cá sống chỉ là một thôi mà, ông vẫn cứ "kiên định lập trường" rằng "Không ăn, ghét mùi rong biển tanh tanh". Hahaha, thế là mâm cơm chỉ có hai người, ông ăn cá trê  chiên dầm nước mắm gừng chấm rau luộc, còn tớ thì nhâm nhi mấy cuộn sushi!

Nó đây, xóm blog ạ:
1. Cuộn với trứng chiên, củ cải muối của Hoaitrucle cho, thanh cua surimi (***), dưa leo, xong lăn qua mè rang vàng.


2. Cuộn ... như vẫn cuộn!

Rồi, bày biện chút xíu và ... chụp hình ;)




Còn đây là đĩa sushi chị làm mừng Sinh nhật bà bạn mới vừa rồi:

Mời xóm blog thưởng thức nhé!

      
       **
 Công thức chị tớ bày: 1 nước tương thường+ 1 hắc xì dầu + 1 nước + 1 đường, nấu sôi lên rồi để liu riu cho cạn bớt khoảng 1/3, cho vào tủ lạnh dùng dần. Nhưng tớ cũng không có hắc xì dầu, nên  chỉ nấu 1 nước tương + 1/2 đường + 1/2 nước. 

      ***

Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010

Nhà Dây leo xanh ở Hải Châu

Ngày 20-6-2010,
Quận Hải Châu - Đà Nẵng

Trừ Okoka thì tôi là người đầu tiên của xóm blog đến thăm ngôi nhà có giàn hoa sứ quân tử. Một ngôi nhà xinh xắn, ấm cúng và thân thiện. 

Ở đó, tôi đã gặp "Cảnh sát trưởng" nghiêm khắc nhưng rất dễ gần - người giữ bình yên và trật tự cho "thành phố tình yêu"

Ở đó, tôi đã có một bữa trưa rất đặc biệt với món mì Quảng mà dù ăn kiêng, tôi cũng đánh luôn hai tô! Và đến khi ăn xong, tôi mới ngớ người ra là mình lẽ ra phải chộp ít nhất vài tấm hình để khoe chứ!

Ở đó, tôi đã có một khoảnh khắc tâm tình với em Kim, nụ cười và nước mắt về những câu chuyện muôn đời của những người phụ nữ 

Ở đó, tôi đã có một giấc trưa không ngủ với hai cô cháu gái dễ thương, tươi tắn, hồn nhiên với tiếng dương cầm tuy còn non nớt nhưng nhiều hứa hẹn

Đây là Bầu :


Và đây là Bí:


Mẹ Kim ngắm con gái đàn, nụ cười hạnh phúc chưa!


Và đây là :


Còn đây là:


Giữ ở đây một góc phòng khách nhà em Kim:


Một góc sân:


Một góc khác với Bầu vầ Bí:


Trước lúc từ giã:

Và ở đó, tôi thấy mình đã giàu có thêm bao nhiêu.

Tạm biệt Đà Nẵng,
Tạm biệt ngôi nhà màu xanh và những nụ cười

Mong sớm lần gặp lại
Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 9 tháng 6, 2010

Nghỉ hè

Thế là với học trò, đã chính thức vào hè.
Chợt nhớ những ngày xưa xa lắm
Thuở mười lăm, mười bảy. . . 
 

Nghỉ hè

Sung sướng quá, giờ cuối cùng đã hết
Đoàn trai non hớn hở rủ nhau về
Chín mươi ngày nhảy nhót ở miền quê
Ôi tất cả mùa xuân trong mùa hạ

Một nét mặt trăm tiếng cười rộn rã
Lời trên môi chen chúc nói nghìn câu
Chờ đêm nay, sáng sớm bước lên tàu
Ăn chẳng được, lòng nôn nao khó ngủ

Trong khoảng khắc sách bài là giấy cũ
Nhớ làm chi - Thầy mẹ đợi, em trông
Trên đường làng huyết phượng nở thành bông
Và vườn rộng nhiều trái cây ngon ngọt

Kiểm soát kĩ có khi còn thiếu sót
Rương chật rồi khó nhốt cả niềm vui
Tay bắt tay hồn không chút bùi ngùi
Các bạn hỡi, trời mai đầy ánh sáng.

Xuân Tâm - Lời tim non 1941
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

Ngày này 3 năm trước ở Princeton University (3)


3. Commencement Ceremony  5-6-2007

10g sáng,
Nassau Hall, tòa nhà chính của trường ngó thẳng ra cổng bằng một con đường xuyên qua mảng sân rộng thênh thang với "rừng" cây xanh xòe tán râm mát.
Khán đài đơn giản mà trang trọng.
Một banner với con số 2007 to tướng treo tít trên chót nóc tòa nhà chính.
Lá cờ Princeton buông từ trên cao ngay cửa, giữa đôi cọp chễm chệ như thần hộ mệnh. Gọi Princetonian là Princeton Tiger là vậy.
Hai dãy ghế đều tăm tắp trước khán đài, lối đi giữa sẽ là nơi các tân cử nhân đi vào từ cổng chính. Hai bên cánh là chỗ dành cho phụ huynh.  Phần lớn chỗ ngồi đều ở dưới bóng mát của "rừng cây".


Còn hơn một giờ mới làm lễ mà người đã đông nghịt, vài hàng ghế còn trống vì nắng  chiếu. Thế cũng được, khối người ở tít cuối khán đài cánh kia cũng thèm thuồng. Vả lại, người  xứ nhiệt đới không sợ nắng - nói kiểu AQ đấy! Trưa tháng 6, nắng ở New Jersey cũng rát da chứ chẳng chơi!


Người càng lúc càng đông. Chính lễ, nên mỗi sinh viên có được 5 tickets cho người nhà. Nếu bình quân 4 người thôi thì cũng phải đến hơn 4,000 khách mời, thêm hơn 1,000 sinh viên nữa, chừng ấy người chắc đầy một sân vận động cỡ vừa!
Những hàng ghế thẳng tắp vẫn còn trống.

 
Rất nhiều phụ huynh cứ hướng ra cổng chính - phố Nassau.  Chính ở chỗ ấy, con trai đã chụp một tấm hình treo người bên cánh cổng cười tươi, và, tấm hình đó được đăng trên báo trường. Bà phóng viên Maria đã trích lời cậu tân sinh viên nhận xét " Giáo viên dành rất nhiều thời gian cho sinh viên..."

Cả rừng người xôn xao hẳn lên khi thấy những người đầu tiên bước vào.
Các giáo sư mặc áo đại lễ trông trang trọng và đẹp đẽ làm sao! Áo choàng nhung đen, xanh, tím, áo choàng màu cam truyền thống của Princeton với những vạch ngang bên tay áo: vàng, xanh, cam... đủ cả. Rồi mũ vuông tua vàng, có cả mũ lục giác rất lạ.

Các vị giáo sư già đường bệ bước đi trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người. Chỗ này, chỗ nọ vang lên tiếng suýt soa trầm trồ. Đây là vương quốc của tri thức,  của tinh hoa ...

Một người khá đặc biệt vì trên tay có cây quyền trượng - chắc là biểu tượng gì đó. Vẻ trang nghiêm cao độ khiến đám đông như lặng đi theo từng bước chân của ông ấy.

Bà Hiệu trưởng Shirley Tilghman sang trọng như một quý phu nhân, tươi cười bước đi giữa những tràng pháo tay không dứt. Vẻ rạng rỡ của bà làm khung cảnh như sinh động hẳn lên.


Và cuối cùng, nhân vật chính của buổi lễ cũng xuất hiện: đúng 1120 tân cử nhân xuất hiện và khoảng hơn trăm MA và PhD. Chỉ có thể phân biệt qua màu của cổ áo thụng: xanh và tím là của MA và PhD, vàng tươi là của các bachelor xuất sắc và trắng là của số đông còn lại. Họ vẫn như thế, hàng đôi, thậm chí hand in hand đi vào, tươi và ngoan. 


Dẫn đầu là một sinh viên ngồi xe lăn, đám đông ồ lên rồi vỗ tay rào rào, một anh chàng nữa, chống nạng đi giữa hai người bạn, chắc là nén đau vì thoáng thấy nhíu mày mím môi - rồi lại vẫn cứ cười tươi.
Cả nghìn người trẻ, cứ thế, nối tiếp nhau đi vào như không dứt.
Thỉnh thoảng, vài phụ huynh may mắn ngồi gần sát hàng dây phân cách thấy con mình, kêu rối rít, giơ máy ảnh lên. Các cô cậu vội dừng lại, bá vai nhau cười toét miệng, vội vội vàng vàng làm dáng chụp hình, rồi nối bước theo bạn. Có người ở xa quá, thấy con em mình thì kêu lên í ới, huơ tay ra hiệu, rồi cô cậu nào đấy ngơ ngác dừng lại đảo mắt tìm, hàng người dồn lại, người đi sau dấn lên, dồn cục, nhưng chẳng ai bực dọc, ai cũng cười tươi. Có cậu vừa đi vừa nghiêng ngó, chợt thấy người thân, vội vẫy tay lia lịa. Một cô sinh viên hét toáng lên "Daddy! Mommy!"gửi vội chiếc hôn gió rồi rảo bước theo hàng.

Chờ mãi, nhìn mãi, mỏi cả chân cả mắt rồi cũng thấy Khang, trước mặt là Blair, cô bạn thân trong Marching Band, sau lưng là Jayson, anh chàng sinh viên xuất sắc của khoa khó nhất trường -Vật lí. 
Chưa kịp gọi thì cậu chàng cũng đã thấy, giả bộ nghiêm nghị giơ tay chào mẹ. Vội vàng bấm máy, chậm thì sợ không kịp mà gấp thì sợ hình không chuẩn. "Thời gian đã qua đi, không thể trở lại"!



Buổi lễ không dài, nhưng trang trọng. Bài diễn văn của Bà Hiệu trưởng được nhiều tràng pháo tay nhất.( và cứ mỗi lần thế, đâm ra giận cái sự dốt tiếng Anh của mình!)
Người đầu tiên được trao bằng Tiến sĩ  danh dự lại chính là Muhammad Ali, tay đấm huyền thoại. Thật là thú vị!
Rồi đến lượt các PhD và MA. 
Bachelor thì sẽ nhận bằng ngay sau đó ở  Cannon Green. 

. . . . 

Tiếng hò reo vang dội và hàng nghìn chiếc mũ tung lên trời như màn vĩ thanh độc đáo kết thúc cả một đoạn đường dài 4 năm với thật nhiều gian khổ và hạnh phúc.



Ngày mai, con đã là alumnus rồi.

... đại bàng con tung cánh.
Bên biển trời mênh mông...



Đọc tiếp ...