Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011
Gõ vào trái tim mình
Khuya lắm,
Thời khắc của ngày mới sắp bắt đầu
Vẫn còn ngồi chat với bạn về ...tình yêu và nỗi nhớ
Cho dù sương gió thời gian
Hỏi "Có bao giờ mi nhớ?"
Bạn trả lời " Ừ, gõ vào trái tim để nhớ"
Thế đấy, đôi dòng cho bạn...
Đã có bao giờ
Em nhớ về anh
Bằng cách gõ vào trái tim mình?
em ơi, hãy gõ vào tim mình
để nghe tiếng lòng thổn thức...
hay nghe nhịp đập tưởng chừng như ngắt quãng từng cơn
như trẻ con mong tiếng mẹ chợ về
tiếng quang gánh kẽo kẹt ngõ ngoài gió trúc
Đã có bao giờ
em nhớ về anh
bằng cách gõ vào trái tim mình
trong khoảng lặng sớm mai vừa tỉnh thức
nghe lao xao trong tiếng nói người xa...
trong thoáng chốc trưa nồng
cái oi bức như trái tim trong lồng ngực ngỡ muốn bung ra
hay trong nắng quái chiều tà
bóng ngã liêu xiêu bên đường bụi đỏ
Em ơi,
đã có bao giờ?
Em gõ trái tim mình
Trong nỗi cồn cào
nhớ
thương
hờn
tủi
?
Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2011
"Đầy tháng"
Vậy mà đã một tháng rồi từ khi Blog Góc nhỏ Văn Khoa ra đời! Nhanh thật.
Lúc đầu, khi được TT giới thiệu Blog Trưng Vương, nghĩ: sao những bạn bè Văn Khoa mình đến giờ này vẫn chưa có một chốn để đi về, nhắn nhe, thăm hỏi nhau nhỉ? Phải "xây nhà" Văn Khoa thôi. TT đồng tình ngay, ra là bạn cũng nhen nhóm suy nghĩ ấy từ lâu! Tư tưởng ...lớn vẫn hay gặp nhau mà! Cả MA khi nghe cũng liền ...hối thúc "hai bà chị nhanh nhanh lên nhé". TT thì đã có nhà bên Plus khá lâu, mình cũng thế, vẫn qua lại thăm nhau, bạn bảo quen Plus rồi, hay là làm nhà VK ở Plus?
Mình thì lại không chịu, vì rằng thiết kế của Multi phong phú hơn và có thể tùy chỉnh nhiều thứ.
Lập tức lục lại cái "nhà kho" tìm mấy link hướng dẫn làm blog và ... lập tức thấy mình ... tái mù! Thôi thì cứ từ từ mà học bài lại, tự động viên như vậy.
Cái tội dốt tiếng Anh đã dẫn đến nhiều chuyện ... nhức đầu! Chẳng là lúc mở account, đâu có biết là Mul qui định password không quá 12 kí tự. Gõ tới gõ lui, gõ xuôi gõ ngược, "nó" vẫn không chấp nhận cho. Rồi chuyện trang trí nhà mới nữa, muốn tìm một cái theme có chất "lãng mạn" tí, tìm mỏi mắt, Google vẫn không đáp ứng được! Ghê chưa, hóa ra cũng vì cầu toàn mà nên nỗi hoa mắt với rừng hình ảnh mà Google cung cấp! Hình thì ưng màu lại không ưng kiểu, ưng cảnh thì lại không thích người, size hình cũng lắm cỡ, vv và vv... Cuối cùng đành phải ... cầu viện tới em nguoigiaonline với một yêu cầu rất chi là khiêm tốn: theme có cây lá xanh xanh hay suối nước gì đó! Tội nghiệp em, đã vất vả đi cày kiếm xu còn bị bà chị già hối thúc rằng chỉ còn mấy hôm nữa đến họp mặt, chị phải trình làng, em bèn cấp tốc xây cho chị một cái nhà "tiền chế" để chữa cháy và gà thêm "Chị nhờ Gió đi, Gió giỏi lắm" thì mới ngớ ra! Ôi, Thái Sơn trước mắt mà sao không thấy! Cô em gái VănKhoa sốt sắng bảo "Em cũng có phần trong đó mà", và thế là Góc Nhỏ Văn Khoa nên vóc nên hình như thế này, có cả nhạc nền làm Giaminh bảo cứ ngẩn ngơ hoài khi nghe "Ơi người tình Văn Khoa..."
Cái khó khăn lớn nhất ngẫm ra không phải là mở Blog GNVK mà là hướng dẫn mở account rồi đi dạo blog Multi cho các anh chị và bạn bè - những người U60, U70 chưa từng quen biết với Multiply.com, thậm chí có bạn chưa hề làm quen với net.
Ngày họp mặt, chỉ kịp tranh thủ lúc mọi người chưa đông đủ, bày cho Giaminh vào blog, nói vài câu thăm hỏi với vừa kịp khắp mọi người rồi tất tả ra về vì chuyến xe chót không chờ. Sau đó, cứ email qua lại, chat chit đêm đêm với TT, với MA và rồi... vẫn cứ cháy giáo án!
Lại mày mò với PowerPoint để làm slide, hi vọng có hình ảnh minh họa thì sẽ dễ hơn với người chưa quen Multiply, mấy hôm mới tàm tạm. Laptop mình có PP2007 nhưng nó không quen mình! May mà rồi cũng thao tác được trên PP2003. Rút kinh nghiệm của TT, mình không dám ới ai để hỏi, sợ rằng bạn tận tình chỉ cho mà mình cứ ù ù cạc cạc thì tội nghiệp...bạn!
Xong mấy slide, gởi email đi rồi, mới thấy "thuở chờ đợi, thời gian ôi rét lắm" ... và cả ... thất vọng nữa khi không nhận hồi âm hoặc nhận với nội dung đại khái là ...không làm được! Hóa ra, mình không thể làm cái việc "đào tạo từ xa" cho dù có "đồ dùng dạy học" :((
Tuy nhiên, đến giờ này, công bằng mà nói thì Blog Góc nhỏ VănKhoa được các anh chị và bạn bè yêu mến, đã giới thiệu được nhiều tâm tình ngày ấy - bây giờ của nhiều Người Văn Khoa trong phong trào đấu tranh của SV - HS năm ấy, của em Gióheomay - cô em gái VănKhoa tài hoa dễ thương và sắp tới sẽ giới thiệu tiếp bài viết của anh Thế Dũng - không phải là người đã tham gia phong trào SV tại Văn Khoa nhưng đã đến với GNVK rất sớm và có đôi điều chia sẻ với góc nhìn của anh.
Mong rằng Góc nhỏ Văn Khoa rồi sẽ còn đón tiếp nhiều Người VănKhoa chưa về và bạn bè đây đó.
Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011
Tháng sáu...
tháng sáu ngày mưa
giọt rơi nghe nặng trĩu
bàn tay buông
năm ngón gân xanh in dấu thời gian đằng đẵng
tháng sáu gặp lại
tháng sáu chiều ngắn
tiếng nói cười
và ánh nhìn vội vã
bắt tay
ta lạc nhau giữa phố xá đông người
tháng sáu qua đi
tháng sáu lặng lẽ buồn
đêm im lặng
gió cũng lười biếng thổi
ghé lại trên cành và kể với lá niềm riêng...
Tháng sáu
rồi sẽ qua
Người cũng xa vời vợi
Còn một nửa mùa, thôi chờ đợi
Chắc chẳng kịp rồi
mùa cúc vàng hoa....
Tháng sáu
có một chiều mưa sa
Bài thơ khe khẽ ướt
Ta đợi người, tuổi tóc bay… gió vuột
Để phía sau ngơ ngác một cái nhìn…
Tháng sáu nhớ người
giữa vời vợi nỗi quên…
Tháng sáu
Qua…..
Ừ, thì qua
Mọi cái rồi cũng qua
Cả tình yêu một thuở
Qua cả bước chân chiều ngang phố
Qua cả ta …thuở líu ríu bên người
Qua cả đời mỏi mệt
tiếng cười lơi…
Tháng sáu
Bài thơ thả nhánh ngậm ngùi…
Bài thơ tặng MM
Và,
Rồi tháng sáu sẽ qua...
(Bài thơ của M)
Trong tim ta…
Tháng 6 sẽ qua…
Ta ngồi đợi cúc vàng hoa
Như đợi chờ một người quay lại
Hát cùng ta bài hát nửa năm, rời…
Tháng Sáu…Tháng 6…
Tiếng mưa đầu mùa nhẹ bỗng
Trong lòng ta…
Tháng 6 chẳng xa…
Người đang phương nào, giọt violon tím
Trôi qua những khuôn nhạc nổi chìm
Rồi đi về phía trời xa …
Tháng Sáu…Tháng 6…
Ta ngồi cùng mưa, cùng hoa
Ngồi với những phải chi, giá mà
Cùng năm, cùng tháng…
Nghe quặn trong lòng niềm nhớ…
Nhắc ta đừng biển dâu thêm…
Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2011
Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2011
Ngày của Cha & Sinh Nhật của Ba 19/6
Một sự trùng hợp ngẫu nhiên thú vị,
Năm nay Father' Day và Birthday của ba sắp nhỏ lại trùng nhau.
Con trai gởi quà từ bên kia bờ đại dương cho bạn mang về kịp mừng SN ba.
Con gái ôm khư khư cái bánh kem ngồi xe tốc hành từ Sài Gòn về sau buổi làm việc cuối tuần, vào tới nhà là lật đật mở xem có bị va chạm gì không.
Thế mà ông chủ nhà của tôi cứ mắt tròn mắt dẹt hỏi "Ủa, bánh gì vậy? Vụ gì à?"
Hai má con tôi cười cười, im im...
Ông nhìn 2 cây nến số 6 và 1, cầm lên xoay đi xoay lại, nhìn lên lịch rồi hỏi con gái "Sinh nhật ba hả? Ngày 19 phải không? Đèn cầy nè"
Thế này thì chúng tôi không nín được, bò ra mà cười. Con gái nói "Ba ơi, đèn cầy là số tuổi, đâu phải chỉ ngày, sinh nhật này là ba 61 tuổi đó, thiệt tình"
Đấy, ông chủ nhà tôi là vậy, đôi khi hồn nhiên cứ như trẻ con. Vả lại ông cũng không hay quan tâm đến mấy chuyện thế này. Tất cả những ngày đáng nhớ của cả nhà : ngày cưới, ngày sinh của mỗi người, ngày về hưu của tôi ...tất thảy ông đều không nhớ nổi. Ông bảo "nhớ năm đã là tốt rồi".
Bánh đây,
Mở quà thôi,
Này nhé, bao lì xì, con chuột không dây cho laptop
và cái áo sơ mi còn thơm mùi vải mà con gái bắt mặc vào để xem có đẹp không.
Sẽ làm một bữa cơm ngon ngon vào sáng mai,
Và đến xế chiều, con gái trở lên Sài Gòn rồi.
Chúc Mừng Sinh Nhật Ông Chủ nhà!
Ông Vui Khỏe mãi nhé.
Bonnus :))
Sáng nay, con trai gọi về chúc mừng Sinh nhật Ba và thông báo một chương trình du lịch hè cho cả nhà. Khoe thêm hãy còn nhiều quà của Ba vẫn còn đang giữ. Cậu chàng chắc là định để từ từ cho hấp dẫn đó mà.
Bữa trưa đơn giản với nồi cháo cua đồng ngọt lim, món bánh hỏi thịt quay vẫn còn nóng với lớp da vàng rộm.
Thằng cháu ở bên quê xách qua lủ khủ nào măng cụt, chôm chôm, thêm trái sầu riêng to tướng thơm nức mũi.
Câu chuyện rôm rả bên mâm cơm rồi cũng lại xoay quanh chuyện thi cử vừa qua.
Ông chủ nhà buồn cho tỉ lệ tốt nghiệp của cả tỉnh lại "giữ vững vị trí" áp chót bảng xếp hạng, chỉ trên mỗi tỉnh Đak Nông trong khi thằng cháu phấn chấn khoe tỉ lệ môn Toán của cậu chàng cao chót vót, hơn hẳn tỉ lệ của cả tỉnh. Một điều "lạ lùng khác biệt" là ở bảng xếp hạng ấy, trên Bến Tre là Vĩnh Long, rồi Long An, Tiền Giang - những tỉnh nổi trội của Đồng Bằng Sông Cửu Long thì tỉ lệ tốt nghiệp lại thấp hơn hẳn! Rồi lại chuyện xì căng đan về "Biên bản thống nhất..." gì gì đó đang rộ lên trên báo mạng! Nhưng điều hai cậu cháu bàn tán sôi nổi nhất vẫn là chuyện dạy và học với bao nhiêu hệ lụy đeo đẳng bấy lâu! Mới hay, ông chủ nhà vẫn còn đau đáu với công việc mặc dù đã ngoài vòng cương tỏa hơn nửa năm rồi!
Vậy đó, vĩ thanh hơi nặng nề cho một ngày vui!
Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011
Sinh Nhật Văn Khoa
Nhóm Thân hữu Văn Khoa tổ chứ SN tập thể 2 lần/ năm
Đây là lần thứ 3 sau lần đầu ở nhà Minh An tại Đà Lạt, lần 2 ở nhà nghỉ của em trai Minh An tại Bình Dương và lần này ở nhà Trân Thúy tai Sài Gòn.
Chỉ được hơn 2g với bạn mà tốn những 6g ngồi xe đi về!
May mà chụp được một ít hình lưu lại khoảnh khắc bên nhau.