Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

Bánh mì




Từ khi gặp blog của Lelan, thú thật là mình "mê" tài nữ công gia chánh của em ấy rồi!
Bánh mì hôm nay làm theo công thức của Lelan. Nhưng cũng có thêm thời gian cho bột nghỉ lâu hơn!
Như thế này:
250g bột mì số 11
5g men khô (1m)
150cc nước
1/2m muối

Hòa men vào nước, trộn với 1/2 lượng bột cho đều và mịn. Rắt bột khô lên mặt, đậy kín cho bột nghỉ 45p.
Trộn muối vào 1/2 lượng bột còn lại nhồi kĩ (khoảng 3p)rồi ngắt làm 2, vo tròn, xoa tí bột khô rồi đậy kín, cho bột nghỉ 10p (em lelan cho nghỉ 5p)
Cán bột rồi tạo hình bánh, đậy kín cho bột nghỉ 30p (em lelan cho nghỉ 15p)
Lò 235 độ, đủ nóng thì lấy dao khía mặt bánh rồi xịt nước lên mặt bánh và xịt vào hông lò. Nướng 25p.

Lần trước mình làm, cho bột nghỉ theo thời gian mà em lelan định. Khi nướng xong thấy bánh quá đặc ruột và vỏ khá cứng nên lần này mình cho bột nghỉ thời gian gấp đôi. Kết quả bánh nở hơn nhưng vẫn còn đặc ruột lắm. Lần sau mình sẽ thử cho bột nghỉ thêm 15p nữa xem sao!
Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012

Khô bò ăn Tết đây!




Kể từ lúc chị Quế giới thiệu blog của lelan, đâm ra mê mệt cô gái trẻ này.
Người đâu mà xinh đẹp giỏi giang cực kì. Làm bánh nấu ăn may thêu.... tất tần tật đều chỉn chu khéo léo!
Đặc biệt chấm hết mấy món nấu nướng chiên kho xào hấp....đọc đến mỏi mắt và đơ cái lưng luôn! Cuối cùng thực hành món khô bò này để Tết cho hai đứa nhỏ nhâm nhi. Có ngon bằng khô bò Như Lan không thì chưa biết nhưng chắc chắn là bảo đảm an toàn thực phẩm!
Thực ra, liều lượng gia vị cũng có thêm bớt chút đỉnh: bớt ngọt, ít cay, thêm dầu hào, mật ong.
Cụ thể như vầy:
800g filet, cắt dọc theo sớ
1M dầu hào
1M tiêu sọ xay nhuyễn
1M ớt sừng trâu bằm (bỏ hột và cái tim ở giữa)
1M sả bằm
2M đường nâu (nấu ăn bằng đường này)
2M ớt bột Hàn Quốc (loại dùng để làm kim chi, màu đẹp mà hông cay nhiều)
1M gia vị nấu bò kho hiệu Kim Hưng
1M ngũ vị hương Việt Ấn
1/2m muối
1M Magi Nấm Hương (lẽ ra là 1 viên súp bò nhưng quên mua!)
2M mật ong
Trộn gia vị cho đều rồi ướp thịt, cho vào tủ lạnh để qua đêm. Thực ra, ướp khoảng 2g là được rồi, nhưng buổi sáng mua thịt về bỏ tủ lạnh, buổi chiều bận chùi bóng salon nên tối mới ướp thịt, đành bỏ tủ lạnh qua đêm!
Cho vào lò viba khoảng 7>10p cho chín. Nếu thịt đùi hay thịt thăn ngoại thì nên bắt lên bếp nấu cho tiện. Không nên để thịt mềm, khô sẽ không ngon. Vớt ra để nguội, giã dập, xé sợi, trộn với nước thịt còn trong nồi, bắt chảo xào cho ráo. Trộn mật ong trước khi cho vào lò sấy, lửa 100 độ trong khoảng 1g30 đến 2g. Nhớ thăm chừng kẻo ... khét!
Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011

Sandwich đây!!!!!!!!!




Chiều nay, QuyAn về tới sớm lắm. Hai cô trò lúi húi, vừa soạn đồ ra vừa nấu cơm chiều. Nhất định phải làm cho xong để "khai trương" cái lò nướng!
Nói chung là cũng hơi lính quính! Cô thì mở mạng xem lại phần hướng dẫn của chị Quế, trò thì lo cân đong đo đếm lường... gạt! Rồi quên mất là phải chụp hình đặng lưu giữ "những khoảnh khắc trọng đại" :))))
Còn được nhiêu đây, đem trình làng.Chút nữa xong sẽ chụp tiếp.
Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

Sapa Sapa!




Chuyến đi đến Sapa thật bất ngờ bởi chỉ được nhắc tới, quyết định và đến nơi trong vòng một tuần lễ!
Chúng tôi, 4 cặp - 8 người già (vốn là bạn học với nhau từ hồi phổ thông: Một cặp ở Mỹ về chơi, một cặp ở Canada về VN cất nhà nghỉ dưỡng già, vợ chồng tôi và cặp kia cũng đã nghỉ hưu), quyết định đi thêm một chuyến đến đầu kia của đất nước sau khi đã nhúng chân xuống bãi bùn Đất Mũi, trước khi cặp kia trở về Mỹ với lời hạn 2 năm nữa về sẽ đi Đền Hùng, Yên Tử và Phong Nha.
5 ngày theo một tour riêng, chúng tôi đến Hữu Nghị quan, Hạ Long và điểm đến chót trước khi quay về là Sapa. Ấn tượng về Sapa còn lưu lại rất đặc biệt khiến tôi nghĩ đến việc sẽ trở lại Sapa ngay khi chưa rời chân.
Trong mắt tôi, Sapa thế này đây:
Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011

Hội ngộ Dã Quỳ (1)

 
Photobucket

    Thế là lên đường.
      Thế là thôi không ngâm nga "Thuở chờ đợi, thời gian ôi rét lắm".


      Bữa trước, đi chợ mua bánh canh, xui sao lại gặp một cơn mưa to và lâu như trêu ngươi. Trời lặng gió và mây đen cứ mãi không tan, bong bóng cứ tha hồ mà nổi trên mặt đường lấp xấp nước. Chợt nhớ câu hát ru em "Trời mưa bong bóng phập phồng..." và suy nghĩ bâng quơ lúc trú mưa trong quầy rau mà cứ thấp thỏm sợ mấy bịch bánh canh trong giỏ xe bị ướt!      
   
       Và Sài Gòn đón tôi với nắng vàng chan hòa, hứa hẹn ngày ấm áp sau những cơn mưa thành phố ầm ào và...sũng nước!
       Và cả nhà bạn đón tôi với tiếng cười thơ ngây và lắm trò ngộ nghĩnh của Miki,  với bữa cơm nóng sốt trước khi ra sân bay!
      Và, Đà Lạt đón chúng tôi bằng một cơn mưa hào phóng, quá đỗi hào phóng là khác khiến những vạt quỳ vàng từ sân bay Liên Khương cứ trôi đi trong tiếc nuối và chiếc máy chụp hình phải ... thất nghiệp.    
      Ngồi trú mưa ở quán Quý Lê, hai đứa chúng tôi cứ bàn mãi chuyện làm sao để có thể xuống đến nhà Minh An mà không bị con dốc có hoa Trạng nguyên dẫn đường phản đối! Trân Thúy hù tôi rằng con dốc ấy "dài những năm trăm mét mày ơi!" khiến tôi bỏ ý định kéo cái vali đi cùng vì áy náy chuyện em Mập đòi đội mưa lên đón chị Ba! Cuối cùng, ngớt mưa một tẹo, chúng tôi mặc áo mưa, che dù lò dò từng bước, dặn nhau "bấm ngón chân cái xuống mà đi nha"
     Biệt thự Gia Minh đón hai đứa tôi bằng những tràng cười rộn rã của hai bà chị Quan Thư, Hồng Diệp và bốn cô em cưng Minh An, Gió, Mập và Chụt. Rồi bữa cháo gà ngon như chưa bao giờ ngon thế trong không gian ấm áp, chan hòa. Li rượu ấm thơm, tiếng cười đùa không ngớt, món quà dễ thương và bao nhiêu điều không tên nữa đã làm nên một buổi tối Đà Lạt đặc biệt.
     Chị Quế vì còn bận việc riêng ở Đức Trọng nên người cuối cùng đến vào lúc gần nửa đêm là bé Vy - chủ nhân blog QuýAn. Cô bé cứ như một đứa trò nhỏ, khép nép bên chúng tôi dù ở cty cô có dưới tay mình hơn chục nhân viên! 
      Khỏi phải nói ở đây về sự chu đáo của Minh An. Em sợ lưng tôi không nằm được nệm mềm, đã lăng xăng lo chỗ ngủ: 2 lớp chiếu, một tấm thảm dày, hai lớp chăn và một mền bông, còn nhắc đi nhắc lại "Đêm lạnh đó chị, mặc áo ấm và quàng khăn vào nha!". Tôi bảo em đừng bấn lên thế, chị không sợ lạnh đâu. Để em yên tâm đi ngủ, tôi nhất nhất làm theo và chỉ mười lăm phút sau đã ngốt lên vì nóng, phải bỏ khăn quàng, rồi áo ấm, rồi cả mền bông nữa!
     Đêm yên bình với tiếng ngáy khe khẻ từ phòng trong của hai chị, tiếng trở mình trên ghế bố của Mập và hình như có cả bước chân rón rén của ai đó kéo tấm mền cho  giữa khuya thì phải.

     Đà Lạt ơi,
     Thế là chúng tôi đã đến!

   
Đọc tiếp ...

Hội ngộ Dã Quỳ





Khéo mà chọn được một ngày thú vị. Tiếc là giờ cuối nhỏ Kim Liên bệnh, thành ra không đạt được Guiness Văn Khoa : 11 người họp mặt vào ngày 11-11-2011!
3 ngày với nhau, bao nhiêu là chuyện, kể mãi, nói mãi, cho đến lúc rả hội (chữ của chị Quế) vẫn còn thấy thiếu!
Lại một lời ước 12-12 -2012 cho Hội ngộ Hoa Đào...
Chuyện tương lai hãy còn xa, nên giờ cùng nhìn lại để vui thêm.
Đọc tiếp ...