Thứ Hai, 10 tháng 3, 2008

CAMBODIA - Trên những nẻo đường Chùa Tháp

Thế là chúng tôi qua cửa khẩu Mộc Bài.

Trời nắng , hứa hẹn nhiều gay gắt , nóng bức.

Có hề chi, đi chơi mà, nắng vẫn thích hơn mưa.

Cái được đầu tiên sẽ là chụp được nhiều ảnh đẹp.

Con đường trước mặt mở ra.

Chào xứ sở Chùa Tháp ! Chumriepxay ! *

----------------------------------------------------

@ Tou Sothea : cháu sẽ chỉnh lại nếu sai. Nhé!

Đọc tiếp ...

11. LẠI ĐI - CAMBODIA 1





Thế là chúng tôi qua cửa khẩu Mộc Bài.
Trời nắng , hứa hẹn nhiều gay gắt , nóng bức.
Có hề chi, đi chơi mà, nắng vẫn thích hơn mưa.
Cái được đầu tiên sẽ là chụp được nhiều ảnh đẹp.
Con đường trước mặt mở ra...
Chào xứ sở Chùa Tháp ! Chumriepxay ! *
----------------------------------------------------
@ Tou Sothea : cháu sẽ chỉnh lại nếu sai. Nhé!
Đọc tiếp ...

Cambodia - Ấn tượng ban đầu (2)

Người hành khách này còn ngồi với tư thế ung dung, thoải mái hơn!

Đọc tiếp ...

12. LẠI ĐI - Cambodia 2






Người hành khách này ngồi với tư thế ung dung, thoải mái mặc dù xe đó chạy trước xe mình và xe mình chạy 70km/g!
Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2008

10. Khi đàn chim bay đi ...




Chiếc tổ quắt queo không còn sự sống. Mấy lá mận héo úa, khô xác rúm ró đến tội nghiệp.
Cái trứng chim “điếc” nằm trơ trọi, lạnh lẽo, hẩm hiu. Nó không có cơ hội sống tiếp cuộc đời như các bạn cùng lứa!
Buổi sáng ,
không còn vội vã chạy ra chứng kiến sự bắt đầu tất bật của một ngày với vợ chồng chim sâu, không còn nghe lũ chim con xao xác khi bố mẹ đáp nhẹ bên vành tổ.
Buổi trưa,
không còn lò dò canh chừng “bố mẹ trẻ con” để xách máy ra nhòm, rồi hấp tấp bấm lấy bấm để, rồi xuýt xoa tiếc mà bỏ gần hết mấy tấm hình vừa chụp, rồi lại ngồi canh….
Buổi chiều,
không còn hí hửng “báo cáo tình hình” với ông chủ nhà để nhận về cái mỉm cười trêu chọc "nghỉ hưu rảnh rang vậy sao?"
Và đêm,
đôi lúc giật mình giữa khuya, chợt nghĩ không biết có con rắn độc ác nào mon men tìm đến?
Ngoài kia, trời rộng mênh mang...
Và đàn chim đã bay đi...


Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 28 tháng 2, 2008

9. Tổ chim sâu





Khoảng sân sau nhà không rộng lắm nhưng cũng có thể gọi là …vườn!
Bức tường ngăn với hàng xóm khá cao, cây ổi và cây cách nhà bên kia cũng ráng vươn lên mấp mé đầu tường như tranh với cây mận bên này . Trong đám lá rậm của cây cách lâu ngày không ai ngắt ngọn, lũ chim vẫn lích chích tìm sâu.
Bên này, mỗi sáng khi những vũng nước tưới còn đọng trên mặt sân, bọn sẻ lắm lời vẫn tranh nhau tắm táp rồi sắp hàng rỉa lông trên cây sào phơi đồ.
Buổi trưa, trời không nắng gắt, gió nhẹ, lũ chim vẫn còn ồn ã.
Cây mận đã trắng đợt bông đầu, mỗi sáng, bông rụng trắng đất, cứ như thảm nhung. Nhưng chắc phải tỉa bớt đám cành lá bên dưới gốc thôi, rồi mai mốt còn bao mấy chùm mận nữa, kẻo không thì ba con ruồi vàng nó đục trái. Dọn trống dưới gốc còn có chỗ mà để cái ghế trèo lên chứ!
Chà cái gì đây? Sâu à? Tổ sâu to vậy sao? Ba cái lá mận úp lại, bên trong một mớ bùng nhùng, phải cắt thôi, nhánh này không có chùm bông nào, lại vướng nữa. Thế là, có cái kéo trong tay, bấm xoẹt một nhát! Nhưng cái gì đây? Thôi chết, cắt phải tổ chim rồi! Một cái tổ chim sâu xíu xiu, chắc vậy, bốn cái trứng bé tí như trứng thằn lằn, xanh xanh lốm đốm.
Làm sao đây? Mãi đến giờ, mới nghe inh ỏi bên tai tiếng chim róng riết, chăc là hai vợ chồng chim sâu đang hoảng hốt. Khoan, tụi bây đừng có mà um sùm vậy, tao nhầm mà, sẽ trả lại cho. Để tao nghĩ cách cái đã…
Lúi húi, lóng ngóng rồi cũng cột lại được. Nè, giữ nguyên hiện trường rồi đó nghe. Yên chí, tao biết chuyện mà.
Vợ chồng nhà chim vẫn không thôi “la hét”. Tội nghiệp quá đi. Chắc tụi nó đang hú hồn hú vía bảo nhau “tưởng đâu mất con rồi”.
Rồi hộ khẩu nhà chim thêm bốn cái tàu há mồm lúc nào cũng chiếp chiếp, bố mẹ chim sâu hầu như bay tìm mồi suốt. Vút bay đi rồi hối hả bay về, mỏ ngậm những con sâu xanh bé tí, nhún nhảy trên cành, cái đuôi nhỏ ngoắc đảo lia lịa, thoắt cái đã sà xuống mép tổ, chúi vào rồi nhanh như chớp bay vụt đi.
Rình lâu lắm mới thấy vắng “bố mẹ trẻ con”, vội lấy máy chụp hình định làm bộ “sưu tập”. Ai dè, hai bố mẹ trẻ ấy về nhanh vậy. Chà, chúng nó kêu gì mà dữ quá vậy không biết. Không sao đâu mà, tao có làm hại gì trẻ con nhà chúng mày đâu, chụp hình chút thôi ... Được rồi, chờ xíu đi, tao biết tụi mày đang sốt ruột mà... Rồi rồi, xong rồi đây.
Mèng ơi, mở ra mới thấy hình đen thui hà, sao bữa nay đèn flash không chớp vậy cà? Thiệt tình, khi cần thì không chớp, ba cái đồ quỉ kĩ thuật số hiện đại này, ngó bộ 5x khó mà nhớ cho rành rẽ được. Thôi thôi, tao vô đây. Phải chi tao là Harry Potter mà tụi bây là rắn thì hay biết mấy. Tụi mình có thể nói chuyện với nhau hén, và chúng mày sẽ biết tao cũng là một bà mẹ yêu con!
Không biết khi nào thì tụi nhỏ bay được ta? Vài bữa nữa mấy lá mận héo thì cái tổ rơi xuống còn gì? Chắc phải chọn lúc thích hợp cột lại quá! Hi vọng là bố mẹ chim sâu không tưởng lầm lại có "kẻ hủy diệt".
Chiều muộn, vẫn còn nghe tiếng bố mẹ trẻ con lích chích sau vườn.
Trời gió nhẹ mang hơi chớm lạnh lùa qua.
Bên kia bờ đại dương, chú đại bàng con chắc vẫn còn ngon giấc. Có nghe tiếng chim trong vòm lá? 
Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2008

8. NHẬT KÍ MỘT CHUYẾN ĐI - Harrisburg

Sân ga Harrisburg chiều vắng vẻ... cũ kĩ và buồn buồn... Tự dưng có cảm giác giống như đi lạc vậy.

Có một chút bồn chồn. Chẳng gì thì cũng đã hơn mười năm chưa gặp lại em. Với bao nhiêu thông tin từ hơn hai năm nay về tình hình sức khỏe, tự dưng đâm ra hoang mang...

Một chút lúng túng khi gặp hai cháu. Bọn trẻ có vẻ như ngại ngùng sao sao ấy, còn mình thì chỉ “Hi” được một tiếng rồi quên bẳng đi mấy câu đã chuẩn bị. Nó không biết tiếng Việt và mình thì không rành tiếng Mỹ! “Cháu không còn là một cậu bé mà đã trở thành một chàng trai rồi. Rất vui khi gặp cháu” Thế đấy, chỉ có thế...

Buồn và giận nữa. Giận mình và giận cả em. Bao nhiêu đứa trẻ sinh ra trên đất Mỹ vẫn nói tiếng mẹ đẻ lưu loát, còn cháu mình thì…

Ừ mà nước mắt ở đâu sẵn vậy?

Nhà em đây rồi, quen lắm vì mình vẫn nhìn mãi trên hình rồi. Cái bảng số nhà, bụi cây trước cửa, bãi cỏ sau nhà nơi Trí với máy cắt cỏ đồ chơi, cái balcon nhỏ trông lớn hơn khi nhìn trong hình…. Quen mà lạ.

Bữa cơm chiều trên đất Mỹ với hột vịt lộn, món hảo của em và bao nhiêu chuyện đời xưa.

Trời đêm se lạnh. Ryan vẫn chưa muốn đàn piano cho Dì Ba nghe...

Sáng, chú nhỏ vẫn còn nằm trong chăn hé mắt ra, bắt gặp mình cũng đã nhìn thấy và ngay lập tức cu cậu bèn kéo chăn lên che mặt khi nghe Dì Ba say Hi!


Harrisburg buồn thật đấy, “thung lũng hoang vắng” của đất Mỹ chăng? Mấy ngày trôi qua như lạ như quen.
Một điều gì đó không giải thích được trong lòng, đôi khi cảm thấy bâng khuâng, ngơ ngẩn.


Em nghỉ mấy ngày để đưa chị đi chơi đây đó. Có lẽ cũng là những ngày nghỉ hiếm hoi trong gần 20 năm trên đất Mỹ?

Macy’s, Target, Wal-Mart và gì nữa… những siêu thị mênh mông, hàng hóa ngợp mắt và giá cả cũng ngợp luôn!

Chỗ em làm - Spirit Hospital 8 tầng cao ngất với những dãy nhà dài hun hút, tối tân, sạch sẽ và thân thiện. Y tá mặc áo hoa quần màu trông vui mắt và gần gũi như trong trường mẫu giáo.

Tòa Thị chính đồ sộ với kiến trúc cổ kính, trông đẹp và uy nghi nhưng không xa cách, mọi người có thể vào tham quan ngày cuối tuần. Thú vị đấy.

Rồi Chocolat world của Hershey nữa, một kiểu tiếp thị du lịch thú vị và cực kì ấn tượng.

Cũng ấn tượng luôn với ngôi nhà mới của 2 vợ chồng Nghĩa Hoanh ! Nhớ một lần trong thư, em bảo “Em đã có được những gì em mơ ước….” Chúc mừng cho em, cô học trò hiền lành của ngày xa xưa!


Cuối cùng thì sau mấy lượt “Please, some piano, Ryan !” chú nhỏ đã chịu ngồi xuống. Mười ngón tay gõ ầm ầm trên bàn phím như những chú ngựa non tung vó trên thảo nguyên rồi cũng đột ngột chấm dứt khiến Dì Ba không kịp vỗ tay và cảm ơn! Trí thì khác hẳn, dáng nghiêng nghiêng hơi đổ xuống và chuỗi âm thanh trầm nhẹ, sâu lắng tạo một cảm giác lạ...


Ước gì Dì Bcó thể nói chuyện với cháu nhỉ? Harrisburg...Harrisburg...em mình sống ở đấy...


Đọc tiếp ...