Thứ Ba, 14 tháng 10, 2008

October 14, 2008 Ra gu chay

Nghe Phương Nguyên bảo phải đảm nhiệm vai trò bếp trưởng cho lần giỗ cúng Ông Nội sắp tới mà không rành món chay ( có nói khiêm tốn không vậy ta?), hứng thú nấu nướng nổi lên. Bày ra đây một món nữa để bà con thưởng thức trên tinh thần vui là chính. Ai có cao kiến gì, cứ bổ sung vào cho xôm tụ nghe.

Đây có thể coi là món chính trong bữa cơm. Có thể ăn với bánh mì hay cơm nếp.

* Vật liệu: (cho một mâm 10 người)

- 1 cuốn chả lụa chay 200g

- 5 miếng tàu hủ dầy chiên vàng (loại dẻ, chắc thịt)

- 200g nấm rơm búp, tai to cỡ ngón chân cái.

- 100g nấm đông cô nhỏ, vài tai nấm mèo nếu thích.

- 2 cây mì căn

- 2 củ khoai tây

- 2 củ cà rốt

- 1 củ hành tây chẻ như múi cam rồi tách miếng

- Sốt cà chua, gia vị ( muối đường, tiêu, bột nêm Magi nấm hương)

- Nước dừa (dừa nạo ngon hơn)

* Cách làm:

- Chả lụa cắt khoanh dầy rồi cắt làm 4 hoặc làm 6 tùy theo cuốn chả to nhỏ, sao cho khi cắt xong, miếng chả đều đặn.

- Tàu hủ cắt cỡ chả lụa, cho ít bột nêm, đường, tiêu xốc cho thấm đều.

- Nấm rơm gọt sạch, ngâm rửa nước muối, cũng ướp như tàu hũ. Nấm đông cô, nấm mèo ngâm, cắt bỏ chân, ướp cùng nấm rơm.

- Mì căn xẻ đôi, khứa nhẹ rồi cắt khúc, ướp như tàu hủ độ 15phút, sau đó, lăn bột khô và chiên cho vàng lớp bột áo bên ngoài.

- Khoai tây, cà rốt cắt miếng như tàu hủ, chiên vàng.

Bắc nồi lên bếp, cho dầu vào, phi hành cho vàng thơm, cho sốt cà vào, cho nước dừa vào, thêm khoảng 1 muỗng canh bột nêm Nấm hương, 2 muỗng canh đường (gia giảm tùy ý). Nước sôi cho nấm vào nấu khoảng 5 phút cho nấm chín, sau đó cho chả lụa, tàu hủ, khoai tây, cà rốt vào, cho sôi khoảng 2 phút cho ngấm rồi độ chừng mà thêm nước dừa vào và nêm nếm lại, cho ít bột mì rang vàng xém vào cho nước sánh lại, cuối cùng cho mì căn, hành tây vào rồi nhắc xuống. Món này ăn nóng mới ngon.

**************************************

Hi vọng sẽ là món mà má Phương Nguyên thích. Nói là của chị bạn Bến Tre nhờ PN nấu tặng má nghe.

Đồng tặng Hoatuongvy. Chị Ba Gò Công cũng nấu dùm cho má một tô nghe.

Và tặng các bạn thích món chay hay thích đổi món cho lạ miệng!

Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2008

October 13, 2008 Văn Khoa - chút tình gửi lại

Văn Khoa - chút tình gửi lại

1. Lạ lẫm

Là cô, ngày đầu tiên đến Văn Khoa.

Cô ngơ ngác trước cổng trường và ao ước mình cũng dạn dĩ như mọi người đang vào ra rất ung dung kia. Cô đang chờ một người bạn. Chị ấy hẹn sẽ hướng dẫn cô ghi danh học. Mọi người vẫn ung dung lướt qua trước mắt. Cô cố tạo cho mình nét mặt thản nhiên. Và lại chờ.

Rồi thì mọi việc cũng xong.

Không gì "ghê gớm" lắm như cô nghĩ.

Không ồn ào, chen lấn như bên trường Luật. Chẳng gì thì cô cũng đã phải mất một buổi cật lực chen vào ô cửa nhỏ của phòng ghi danh bên ấy đến mướt mồ hôi kia mà.

Mọi người thân thiện và ân cần. Ấn tượng đầu tiên của cô với ngôi trường này là vậy. Cô cảm nhận điều ấy một cách nhẹ nhàng và nghe như mình đã thành người Văn Khoa.

2. Dấn thân

Cô hòa vào cái không khí mới mẻ ấy với tất cả niềm hồ hởi chân thành. Thi thoảng, khi hướng dẫn cho những người bạn mới nội dung của Cẩm nang Đường vào Văn Khoa, cô chợt nhớ và cười thầm về mình ngày đầu tiên ấy.

Năm học mới bắt đầu. Cô tất bật với việc của nhóm Việt Hán giao cho. Cô cảm thấy hình như mình cũng thành người quan trọng! Cô làm quen với việc tới nhà xuất bản lấy sách về cho các bạn, làm quen cả với việc đánh stencil, quay ronéo ... Và rồi đến một lúc nào đấy, cô thấy mình thực sự gắn bó với Văn Khoa.

Ngày đó, cô không hề nghĩ mình tham gia phong trào sinh viên tranh đấu. Ừ, thực ra cô đã biết gì nào? Cô chỉ thấy cái không khí đó nó hấp dẫn cô, và cô bị cuốn hút vào nó một cách tự nhiên với tất cả sự mê mải của tuổi trẻ. Mấy lần theo chân nhóm xung kích của Tổng Đoàn học sinh đi đốt xe Mỹ ở đoạn đường Phan Đình Phùng ngang chợ Bàn Cờ, tụi cảnh sát đuổi suýt bị bắt, đi biểu tình ở trường Đại học Y Khoa hít lựu đạn cay một bữa ra trò, tuyệt thực trước sân trường bụng đói meo mà vẫn cao tiếng hát cho người cảnh sát anh em nghe rằng "Chiếc dùi cui anh cầm là của người bạn Mỹ, nhưng Việt Nam cơ cầu là quê mình anh ơi", tham gia Đêm không ngủ cùng với các bạn bên trường Nông Lâm Súc ... Cô cảm nhận một điều gì đó. Tất nhiên, các anh chị lãnh đạo phong trào ở trường cũng chẳng nói gì với bọn năm 1 của cô, với "mấy đứa con nít". Sau này, mỗi khi hồi tưởng, cô lại cười thầm mình khi khoe với mọi người về những người bà con Việt Cộng nhân câu hỏi "Bến tre có nhiều Việt Cộng không em?". Có lẽ, các anh chị ấy muốn biết gì thêm nên hỏi vậy khi cô nói về ông chú họ Nguyễn Hoàng Trúc của mình cũng là thủ lĩnh sinh viên bên trường Nông Lâm Súc.

Và gì nữa nhỉ? Mấy chuyến công tác xã hội ở Củ Chi bị tên quận trưởng đem xe jeep "hộ tống" , lần đi Cô nhi viện Diệu Quang ở Phú Lâm suýt bị tóm cả nhóm... Vậy mà cứ phơi phới.

Ngày đó, cô siêng đến trường mà không siêng lên giảng đường. Cô cho phép mình vậy. Bởi thế, anh bạn siêng học đã giật quyển tập mà cô đang tỉ mẩn nắn nót lời bài hát mới học "Ôi Tổ Quốc ta đã nghe lời réo gọi" rồi sửa lại thành "Ôi Thanh Lãng ta đã nghe lời giảng bài" Cô suýt cười phá lên, may mà ngồi ở cuối Giảng đường 1 rộng mênh mông. Hồi ấy, cô tròn mắt thích thú nghe Giáo sư Thanh Lãng kể chuyện ông đã làm thế nào để có được quyển Công việc của người viết tiểu thuyết của nhà văn miền Bắc Nguyễn Đình Thi cho bọn cô học. Miền Bắc ư? Miền Bắc với giảng đường ở ngôi trường Đại học nào mà cô bạn của anh du kích miền Nam đang học? Bài thơ ghi lại câu chuyện cảm động và cả bài Quê hương của nhà thơ Giang Nam khiến cô suy nghĩ. Và cô cũng có cảm giác lạ lắm khi nghe anh nhạc sĩ Tôn Thất Lập hát "Đêm nay đi trên Trường Sơn, ta mơ về Việt Bắc, đi trên Cửu Long mà lòng nhớ Hồng Hà ơi..." Cả những khi ngồi lại với nhau, bạn bè vỗ tay cùng hát "Từ Bắc vô Nam nối liền nắm tay..." hay "Rồi hòa Bình sẽ đến đến cho dân tộc Việt, đôi chim bồ câu trắng rủ nhau về làng xưa..." cô mơ hồ kết nối những cảm nhận của mình thành một chuỗi, nó chưa định hình một cách rõ ràng lắm, nhưng nó rất lạ, cô biết vậy.

Ngày đó, biết bao chuyện bên ngoài giảng đường lôi cuốn bọn cô: Ban Chấp hành Sinh viên kêu gọi nữ sinh viên mặc áo dài đi học, áp phích dán đầy tường, anh bạn Long chữ đẹp chết danh Long áp phích từ đó. Tuần lễ Văn Hóa Dân Tộc với bao nhiêu là hoạt động. Rồi những ngày Làm đẹp Văn Khoa, mấy cô tiểu thư ngày thường yểu điệu thế mà cũng hăng hái quét dọn ra phết. nhưng có lẽ, cô dành thời gian nhiều nhất cho Hội Quán Văn Khoa. Chả biêt nơi ấy hồi còn là Thành Cộng Hòa, họ làm gì. Chỉ biết là mấy anh con trai Văn Khoa đã phải tốn nhiều công phu quét dọn. Ngày khai trương Hội Quán, vui biết bao nhiêu! Mấy cô nữ sinh viên áo dài tha thướt tíu tít pha cà phê, dọn bánh, ghi phiếu, tính tiền... Chắc là ngon miệng và ngon cả ... mắt nữa nên bọn con trai bên trường Dược cũng lũ lượt kéo sang, chứ bọn họ vốn là dân nhà giàu mà! Không nhớ nỗi hồi ấy, sau mỗi ngày, cô và các bạn ghi lại gì trong Nhật kí Hội Quán nhỉ? Cái "Khung trời Hội Quán" ấy chứng kiến biết bao là chuyện của Người Văn Khoa! Niềm vui và nỗi buồn, nụ cười và nước mắt! Ngày anh Chủ tich Văn Khoa Hạ Đình Nguyên bị bọn cảnh sát lôi ra từ trong hầm nước đá Hội Quán, cô ở trên giảng đường, nghe kể lại rằng Huỳnh Hoa, "Chị chủ Hội Quán" khóc nhiều lắm.

Ngày đó, Đêm Kỉ Niệm Hai Bà Trưng và phát giải thi thơ Chiếc áo dài Việt Nam diễn ra thật trọng thể. Bên ngoài, lễ dâng hương trước ảnh Hai Bà hiện lên trên tấm phông màn nghiêm trang bao nhiêu thì đàng sau sân khấu, Song Nguyên, anh bạn tác giả của màn trình diễn ấy cũng căng thẳng bấy nhiêu bởi cô bạn sắm vai Trưng Nhị đang mỏi rụng tay vì phải giương kiếm quá lâu. May mà có bạn nhanh trí lấy cây giáo chống vào khuỷu tay, không thôi chả biết chuyện oái oăm gì sẽ xảy ra nhỉ?

Ngày đó, cô cũng không nghĩ mình sẽ gắn bó với Văn Khoa đến vậy.

Và ngày đó, cô cũng không nghĩ là sẽ gắn bó với Người Văn Khoa đến vậy

Bao nhiêu là bạn bè thân thiết: này là Trân Thúy với biệt danh"công chúa nhỏng nhẽo", chăm như cô trò nhỏ trung học cứ hay hỏi sao cô không lên giảng đường? Này là Đoàn Trang cũng hay phàn nàn cô như thế. Cô bạn cùng nhà trọ người xứ biển Nha Trang còn hăm không cho cô mượn bài giảng. Đâu khoảng mười năm trước, Đoàn Trang đã lẳng lặng mang trái tim mong manh của mình đi xa mãi rồi. Lần ra Nha Trang dự một hội nghị chuyên môn, cô mới có dịp đến nhà Thùy Trang, chị song sinh của Đoàn Trang để thắp cho bạn mình nén nhang và nghe kể đôi điều. Này là Hoàng Hương, cô gái Sài Gòn ngoan hiền và đảm đang rất mực không vắng buổi Làm đẹp Văn Khoa nào. Này là Kim Liên ngổ ngáo như con trai lại sở hữu một nét chữ tròn trĩnh dễ thương với màu mực tím độc đáo. Này là Hoa Nhụy, cô bạn Rạch Giá tóc dài mủm mỉm dễ thương... Anh Lê Văn Nghĩa - Nhà thơ Đôi nạng xứ Dừa với anh Lâm Bá Phát bảo khi nào ra tập san Văn Khoa sẽ dành "cho mấy đứa một trang Tuổi Hoa" ... Vẫn nhớ "em gái Văn Khoa" Hồng Nga nhiệt tình, xông xáo, chưa thấy mặt đã nghe tiếng cười giòn.Thúy Liễu thì nghiêm nghị lắm, giống như chị Ngô Ngọc Dung bên Nhóm Nhân Văn, cứ mỗi khi nghe chị gọi" Nè cưng, có rảnh không, chị nói cái này chút" là giật mình ngẫm nghĩ lại coi mình có làm gì trật không.

Rồi mấy anh con trai Văn Khoa: Võ Đình Nghĩa, anh bạn miển Trung lành như đất đen thui cao lêu nghêu lại hay đi cùng Huỳnh Ngọc Hội (*) trắng trẻo tròn trịa. Trần Xuân Tiến thì nổi đình nổi đám với giọng nam cao đặc biêt hay hát cho bạn bè nghe bài hát của mình "Em sẽ hái hoa cho chị cho anh cắm lên trời Tổ Quốc, em sẽ tưới xanh xanh ruộng xanh hoa xanh nỗi nhọc nhằn trên quê hương mình..." Anh bạn đồng hương Song Nguyên tuy ở bên Sư Phạm nhiều hơn nhưng hễ thấy người là nghe tiếng cười khà khà hào sảng. Còn Trương Tấn Nghiệp thì có vẻ nghiêm nghị hơn, anh chàng coi mình là người quan trọng đấy, chẳng là Nghiệp phụ trách Thanh Lao Công mà, cảnh sát hay theo dõi lắm. Và bạn bè cũng đã phải đưa Nghiệp chuyến đi cuối trong đời rồi. Không biết sao mà những bạn bè lên xanh năm 72 ai cũng mắc phải ung thư cả? Song Nguyên kể, những ngày nằm bệnh, Nghiệp vẫn ân hận chưa mua được cho vợ chiếc bàn trang điểm! Mặc dù chuyện đó có là gì so với chức Phó tổng giám đốc một cty nhất nhì thành phố đâu!

Bạn bè thân thiết năm 1 của cô ngày xưa đó.

Một năm Văn Khoa trôi đi như cơn gió lạ. Năm hai, cô nghĩ là mình phải học nhiều hơn thôi. Không phải vì anh bạn Khoa Học về méc má cô là cô lo đi biểu tình hơn là đi học. Viết thư cho cô, anh bảo " Em chỉ là con chốt trên bàn cờ cho người ta lợi dụng..." Cô giận anh lắm rồi, cô học cho mà xem.

3. Chia xa

Vậy mà cũng chia xa.

Lâu lắm về sau, cô vẫn còn ngỡ ngàng như không nghĩ ra được vì sao mình lại rời văn Khoa đột ngột thế. Năm học mới bắt đầu không lâu.

"Cho rồi một chuyện ngày xanh, cho qua hờn dỗi cho đành lãng quên" ư? Cô không nghĩ thế nhưng có lẽ cô buộc mình nghĩ thế.

Hội Tết Văn Khoa năm sau, cô về lại trường, nửa như người xa lạ tuy vẫn không khí ấy, bạn bè ấy. Trong Đại Giảng đường đang tiết mục Võ Thị Sáu, tiếng lựu đạn của người con gái Đất Đỏ trên sân khấu đã làm tụi cảnh sát ngoài đường nhốn nháo. Đêm cuối năm tối mịt, cuộc đuổi bắt gữa cảnh sát và sinh viên trong những con hẽm nhỏ của xóm lao động khu Thị Nghè trở nên khó khăn. Đêm, trong căn nhà trọ của các bạn bên bờ kênh Nhiêu Lộc, cô trăn trở. Ngoài hiên, gió nhiều quá...

Hình như mình đã trở thành người xa lạ thật rồi. Cô nghĩ thế trên chuyến xe đò trở lại miền Tây sáng hôm sau.

4. Đoái trông

Và cả sau này nữa, trong ầm ào bom đạn của mùa hè đỏ lửa 72, trong những đêm đồng bằng thanh vắng chợt rộ lên tiếng súng đâu đó bên ngoài ấp chiến lược, trong những giờ lũ trò nhỏ cặm cụi làm bài, cô miên man nhớ về ngôi trường và bè bạn. Trong những cánh thư bất chợt nhận được, cô tìm thấy những tin nhắn ẩn dấu, chuyện của Người Văn Khoa xáo động tâm trí cô. Tan tác, chia lìa, người vào chiến khu, người bị bắt, người bặt tin ... nhưng đâu đó trong mơ hồ, cô nghĩ về một ngày gặp gỡ. Cô vin vào một niềm tin từ câu nói "Đừng lo, rồi sẽ có một ngày chúng ta trở về xây dựng lại văn Khoa"

5. Gặp lại

Ngày Giải phóng,

Những người bà con Việt Cộng trở về.

Lần đầu tiên, cô mới biết rõ ràng hơn, cụ thể hơn về Người Văn Khoa ngày ấy. Thì ra, toàn là Việt Cộng không. Ừ, sao mà cô lại không nghĩ ra nhỉ? Mấy lần đi trại Vũng Tàu, bọn cô đã mè nheo khi tưởng mấy anh chị lớn xé lẻ đi chơi riêng với nhau. Hay lần Ni sư Huỳnh Liên cho xe chở bọn cô về khi cảnh sát giăng kín ngõ vào Tịnh xá ngọc Phương... Cô nghĩ nhiều đến ngày gặp lại.

Trong dòng chảy tất bật của những tháng ngày sau Hòa Bình, cô bị cuốn vào biết bao công việc của ngôi trường nhỏ xa lắc xa lơ tận miền Tây. Thảng hoặc, trong những bản tin trên đài, trên báo, những tên tuổi quen thuộc ngày xưa được nhắc tới gợi bao náo nức trong lòng. Chao ơi, Văn Khoa của cô! Người văn Khoa của cô! Bạn bè thân thương của cô!
Người đầu tiên gặp lại sớm nhất và cũng bất ngờ nhất là Trân Thúy, cô "công chúa nhỏng nhẽo" ngày xưa đang hạnh phúc vô bờ với cậu con trai đầu lòng mang tên Toàn Thắng! Hóa ra gần nhau lắm. Hai đứa ở hai bên ờ sông Tiền mà cô cứ tưởng! Rồi Hoàng Hương, Xuân Hương, Minh An , Thúy Liễu,Thanh Quế... Và cả chị Kim Tuyến nữa, người chị lớn của Văn Khoa ngày đó, người mà cô đã tựa vai khóc thật nhiều trong cái đêm trăng sáng hồi đi trại Vũng Tàu năm xưa. Chị vẫn vậy, ân cần và nhỏ nhẹ, thân nhưng nghiêm lắm. Và ngày xưa, cô sợ chị nhất.

Như không có khoảng thời gian hơn ba mươi năm chia xa. Bạn bè thân thường ngày xưa vẫn vậy, ân cần và thân thiện. Những lần họp mặt mang về cái không khí ngày xưa.

Những người muốn gặp thì đã gặp! Buồn vui lẫn lộn. "Vui như thấy nắng giòn tan sau kì mưa dầm, vui như nối lại chiêm bao đứt quãng" , nhưng cũng có nỗi buồn và có cả những ngậm ngùi. Những gì đẹp đẽ của một thời vừa như vẫn còn đó vừa như thoắt trôi xa, vừa nặng như một khối u tình lại vừa trong veo lung linh như một giọt sương mai.

Đó có phải là nguyên nhân làm bận lòng?

6. Và, gửi lại

Văn Khoa ơi,

Người văn Khoa ơi

Chút tình xin gửi lại.

12-2004

Viết cho Đặc san Văn Khoa - 30 năm

Đọc tiếp ...

October 13, 2008 Bì chay

Viết tặng Phương Nguyên

Má tôi làm món chay ngon lắm.

Bà có một sự khéo tay đến lạ lùng khi tỉ mẩn xắt rau củ làm thức ăn. Và hình như cái tỉ mẩn đó nó cụ thể hóa cái tình của bà để vào món ăn. Má tôi biết làm từ món nước như kiểm, khổ qua hầm, súp, ra gu cho đến món khô như mắm, chả giò, khổ qua đèo kho với đậu phộng luộc và tàu hủ chiên... Nhưng món mà chúng tôi (tôi và các con tôi nữa) mê nhất và cho là độc đáo nhất là bì chay. Nó không còn là món ăn. Nó là tinh hoa của món ăn. Nó là một tác phẩm của nghệ thuật ẩm thực. Nó là sự hài hòa của màu sắc trắng vàng nâu đỏ, là tổng hợp của các vị mặn ngọt béo bùi, là sự hòa điệu của cảm giác giòn xốp mềm dai...

Thế này nhé, ta cần một củ sắn, xắt lát dày khoảng 1,5 phân rồi chiên cho chín vàng xém cạnh, xong xắt sợi nhuyển như cọng tăm nêm nếm vừa ăn. Một củ cà rốt cũng xắt sợi xào chín có nêm nếm. Nấm mèo ngâm nở xắt sợi nhuyễn. Tàu hủ chiên lạng lấy vỏ ngoài xắt sợi chừng một chén. Chả lụa chay cũng xắt sợi, bằng độ tàu hủ. Một củ khoai lang bí xắt sợi nhỏ rồi chiên vàng. Một lá tàu hũ ki chiên hơi vàng, bóp sơ cho hơi vụn. Một lọn bún tàu cũng chiên phồng lên bẻ hơi vụn. Khoảng nửa chén đậu phọng rang vàng giã nghuyễn. Thế là xong các thứ cần. Tất nhiên nếu thích, vẫn có thể thêm nấm rơm hay nấm bào ngư, nấm mối, nhưng nấm khô sẽ ngon hơn nấm tươi.

Công đoạn quan trọng nhất là đây : bắt chảo nóng, cho dầu vào, cho chút hành củ phi vàng thơm, cho tàu hủ, chả lụa chay, nấm mèo vào xào chín rồi nêm nếm, hơi mặn tí (vì còn mấy món chiên sẽ trộn vào nữa), cho củ sắn và cà rốt đã xào vào trộn đều, sau cùng cho tàu hũ ki, bún tàu, khoai chiên, đậu phọng vào trộn thật đều cho các thứ hòa quyện hương vị với nhau. Nếm nếm một lần chót! Xong.

Món bì chay này có thể dùng để bày bì bún : cho rau thơm, dưa leo xắt nhỏ, giá sống , bún vào tô, để bì lên, chan với nước tương tỏi ớt.

Hoặc cuốn bì : Bánh tráng nem trải lên mâm, thoa tí nước cho dịu, lót xà lách, rau thơm lên, lấy một góc bánh tráng đậy lại trên mặt rau (làm như thế, hơi ẩm trong rau nếu có không làm ướt bì, ta có thể để từ sáng đến chiều mà cuốn bì không bị ôi) , rải bì lên trên nhiều ít tùy thích, cuốn chặt lại. Món này có thể cắt khoanh hoặc cắt khúc chấm với nước tương tỏi ớt chua ngọt.

Hay làm nhưn ăn bánh mì với dưa chua.

Bảo đảm sẽ là món ăn nhẹ nhàng mà rất ngon miệng.

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2008

October 08, 2008 Nói với bạn

Bạn yêu ơi,

Rằng thì là cả hơn tuần nay thật là khốn khổ cho ngừ bệnh này.

Đầu tiên cũng chỉ nghĩ đơn giản như lời bác sĩ nói " Không sao đâu chị. Chỉ có phải ráng chịu đau vài hôm thôi". Nhưng đến khi MậpM bảo rõ tình hình thì mới ngộ ra một điều là mình còn phải chiến đấu với cái thằng zona này dài dài. Đầu tiên là đau. Đau như chưa bao giờ được đau đến vậy. Mà quái quỉ gì đâu, cứ hai ba nhịp thở là một nhịp đau kèm co giật, phải rúm người lại, gồng mình mà chịu. Rớt nước mắt được. Thiệt tình là hơn cả đau đẻ. Vì rằng hồi con so mình chỉ đau hơn một ngày, còn tới cu Khang, mình chỉ đau có mấy giờ. Đằng này, hơn một tuần rồi, nhìn cái mặt trong gương thảm hại ghê luôn. Một mình thì chỉ nhăn nhó hít hà thôi, nhưng sao có ai hỏi đến tự nhiên tủi thân hết biết. Ông chủ nhà gọi con gái bảo cuối tuần về chơi với mẹ để mẹ khóc hoài ba dỗ không nín, rên hù hù suốt.

Ngày nào cũng có tin nhắn của bạn gởi về thăm hỏi, nhiều nhất là tin nhắn của MậpM, nhắc uống thuốc đúng liều, nhắc ráng chịu đau, nhắc đi ngủ sớm... thương quá đi. Caonguyenbui thì cứ ngỡ thường thôi, tới chừng nghe MậpM hét "Bệnh đó đau dữ lắm biết hôn?" bèn vội gọi "Chị ơi, đau lắm hả chị? Em cứ tưởng già thì ai cũng đau nhức thôi, Mập la em quá trời. Chị ơi, chị ráng uống thuốc nghe" tội nghiệp em tôi chưa, mấy bữa trước còn méc " Mập cho em ăn me cay, uống nước gần chết nè chị ui!". Hà nhắn hỏi "Thu Nhân ơi đã đỡ chưa? Mau hết bệnh nghe." Baokimthanh cũng nhắn "Chị ơi, em BKT đây, em gửi lời hỏi thăm sức khỏe của chị" ... Ôi bạn bè blog của tôi, cảm động biết bao nhiêu.

Rồi cuối tuần con và rể về, vui quá nên quên cả đau nhức. Chiều chủ nhật bọn trẻ đi, tối đó thấy đau gấp mấy lần, rên rỉ suốt . Hình như không biết đến cảm giác buồn ngủ ra sao. Lúc nào cũng tưởng như có một sợi dây, cột mấy mối đâu đó trong ngực, dọc cổ lên đầu, rồi cứ hai ba nhịp thở thì nó giật một cái. Ôi, không biết cái hồi Tề Thiên ở trong bụng bà La Sát múa may kiểu nào chứ mình chắc cũng không thể đau hơn!

Khỏe một chút, lên blog thấy quá chừng comment của bạn bè, có đến mấy chục, đọc thấy rưng rưng nước mắt. Ai cũng quan tâm thăm hỏi, ai cũng bảo ráng uống thuốc. Bạn có biết là mình cảm thấy ấm lòng biết chừng nào không? Có cả một entry Phương Nguyên tặng riêng nữa chứ, mà cũng chỉ có thể gõ mấy dòng , còn nhiều chuyện để nói với nhau nữa đó PN ơi.

Gởi đến tất cả bạn blog yêu dấu entry này như một lời cảm ơn chân thành.

Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 30 tháng 9, 2008

September 30, 2008 Hoa cỏ nhà quê

Đây là ngôi nhà của Nội các con tôi. Nơi ghi dấu biết bao kỉ niệm của bố các con tôi và cả chúng nữa.

Đây là nơi mà bọn trẻ sống những ngày vui , phấn chấn và thanh thản, đầy ắp kỉ niệm của thời thơ ấu.

Ngôi nhà vẫn vậy, hơn ba mươi năm qua rồi kể từ khi tôi về làm dâu.

Cũ kĩ mà thân thương.

Một lần nhìn lại với hoa cỏ nhà quê.

From Hoa co que 2008 09 05

Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2008

September 28, 2008 Ta nghe nỗi nhớ sôi tim từng giờ!

mưa đêm bỗng nhắc nhớ lá thư ngày xưa, vậy mà cũng hơn ba mươi năm rồi. ghi lại đây như chút kỉ niệm một thời lãng mạn văn khoa.

gửi người mùa thu
đêm buồn mưa nhuốm màu thu
nhân gian há có kẻ sầu vì ta
còn đâu mơ ước ngọc ngà
nhớ nhung xưa cũ đã qua phong trần
ta đi sầu nặng gót chân
chăng chi rồi cũng một lần xuân thôi
ta ngồi tính lại tuổi đời
buồn sao cho xiết những lời đắng cay
nên chăng số kiếp an bài
bỗng đâu giông tố về gây bất bình
nhớ con đường cũ sử tình
nàng đi qua đó ta nhìn dáng thơ
ngày nao tóc xõa đôi bờ
xưa sao xa vắng bơ vơ cổng trường
thuyền thời gian vết đau thương
tình ta còn lại mấy đường tơ khô
thoáng qua một phút mơ hồ
ngọn cây ướt đẫm xanh bờ mắt em
gió tung bối rối tóc mềm
đưa hương kỉ niệm về miền tâm tư
mười lần hò hẹn thuở xưa
hai thu cũng đủ để vừa lãng quên
bến thương yêu đó không tên
lạ sao xa lộ mông mênh buổi chiều
ai đi trong gió đìu hiu
chờ con nắng xuống buồn teo phố phường
đợi tà áo trắng người thương
ai đem xanh biếc vào vườn mắt em
lao xao hè phố kiếm tìm
ta nghe nỗi nhớ sôi tim từng giờ
văn khoa 1972
Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 25 tháng 9, 2008

September 25, 2008 Vì sao tui bịnh?

Bệnh là từ chuyện đi giang hồ vặt mà ra.

Sau 2 ngày theo chân dế mèn, sáng thứ hai, tui hát bài "tung cánh chim tìm về tổ ấm...".

6g sáng, bà chị chồng dễ thương đã pha sẵn cốc cà phê sữa dằn cho ấm bụng.

6g30, con rể đi làm sớm, đưa mẹ vợ ra trạm xe.

Như thường lệ, nhà xe xếp chỗ cho tui ngồi dãy ghế sau lưng tài xế. Mọi khi, tui ngồi ngay bon sau lưng bác tài hoặc trên , nhưng lần này thì chỗ đó đã có một bà ngồi rồi. Chắc tại tui dặn chỗ hơi muộn. Không sao, ngay chóc cái chỗ máy lạnh phả ra, tốt. Tui vốn ưa máy lạnh với quạt máy mà.

Tật tui lên xe cũng hay bắt chuyện, có điều cũng nhìn mặt nghen, không phải bạ ai cũng nói chuyện được đâu. Bà khách ngồi bên cũng đi khám bệnh về, cũng bị khớp ( đồng bệnh tương lân mà), mà bà ấy đi bệnh viện Saigon ITO , nghe nói bên đó có ông Bs Thành Tâm cũng hay lắm. Tui cũng có ghi lại số đt, email và website nữa ( cái này là bắt chước Baokimthanh đây), bạn nào cần thì ghi lại nghen :

Bv Chấn thương chỉnh hình Saigon ITO
Bs Nguyễn Thành Tâm 0918 474 716
Văn phòng : 991 2029 - 991 2030 - 844 1399

Kể tiếp :

Mới đầu, tui tưởng lớn tuổi hơn , là thấy tóc muối tiêu và vẻ mặt, nên gọi chị. Hồi lâu khi nói sang chuyện con cái, mới hay chỉ 53 tuổi thôi , nhỏ hơn tui nhiều, nhưng con lớn thì đã 32, gả hồi 25 tuổi, cháu ngoại lớn bộn rồi. Tui thì đang còn mơ lâu mới có cháu ngoại . Hổng sao, gọi chị là xã giao lịch sự mà.

Xe về tới Phà Rạch Miễu thì ông trời cũng buồn hiu tối sầm mặt mày, ngó bộ ổng sắp khóc tới nơi. Chú tài xế mặt khó đăm đăm nói cụt ngủn "Bà con xuống xe qua phà lẹ nghen" rồi chạy đi mua vé. Hai cô gái ngồi cùng băng ghế ríu rít kéo nhau xuống, rồi mấy anh con trai phía sau cũng lục tục theo chân.

Tui và bà bạn đồng hành vẫn ung dung nói chuyện. Bỗng " Sao trên xe còn nhiều vầy? Nè chị, sao chị hổng xuống dùm đi?" tui giựt mình ngó lại, là chú ta kêu tui? "Ngồi lại được chứ em? Mọi khi cũng vậy mà" . Nhưng thật là "phũ phàng" , chú ta lên giọng "Dì kia ngồi được, còn chị làm ơn xuống dùm đi, ngồi trên này nhiều quá, nó bắt xe lại bây giờ". Thôi vậy, chắc đây là tài xế mới của trạm xe nên tui không biết, và chú ta cũng không biết tui vẫn là khách quen của chủ xe. Bà bạn cùng đi chỉ im , chắc là có lí do chứ!

Xuống xe, hai chân mỏi nhừ, cà nhắc mấy bước mới êm. Đã vậy, còn phải ù chạy cho kịp kẻo cửa xuống phà đóng lại. Thế mà xui xẻo vẫn đuổi theo, mới băng qua khoảng sân trống vừa tới mép cầu phà thì mưa ào tới như trút nước, không dám chạy tiếp vì sợ trợt té, chẳng là chân cẳng mình có còn giỏi nữa đâu. trèo lên tầng trên phà tìm được chỗ ngồi thì đã gần giống chuột lột. Hai mươi lăm phút trên sông, gió ào ào, nghĩ giận sao khi nãy không lấy áo mưa theo, mà nhớ lại cái mặt hình sự của chú tài xế là không muốn chần chừ rồi. Chân ông trời dài hơn chân mình mà!

Mười mấy cây số từ phà về Thị xã mà tui thấy xe chạy hoài hỏng tới, máy lạnh trên xe hết chiếm cảm tình của tui rồi, bởi vì nó cộng với quần áo ướt khiến tui biểu diễn liên khúc ách xì hổng theo yêu cầu của ai ráo trọi . Gặp ông chủ xe ở trạm, tui muốn méc chú tài xế nhưng sợ ổng mắng nó tội nghiệp, tài xế mới chưa quen khách thôi.

Về tới nhà mới 10 giờ rưỡi, lật đật gọi điện trở lên báo cho tụi nhỏ tui đã về đến nhà yên ổn. Cơm nước xong thì cúp điện. Thôi kệ lời dặn của ông bác sĩ vậy, cũng làm biếng nấu nước nóng, tui tắm nước lạnh luôn. Hihi ... thế là bệnh.

Có điều, bệnh mà tui không dám than, vì ông chủ nhà sẽ vin vào cớ đó mà mai mốt không chịu cho tui đi giang hồ! Vì vậy nên tui cũng bệnh theo ... giờ làm việc!

Nói túm lại, tui bệnh vì tóc mình hổng chịu bạc hay vì cầu Rạch Miễu chưa thông xe?

Đọc tiếp ...