Thứ Hai, 12 tháng 1, 2009

January 12, 2009 Off nhỏ nhỏ

Là chỉ có chủ blog với hai chị em Phương Nguyên thôi.

Biết là PN khởi hành rất sớm. Xa tít mù tận biên giới Tây Nam mà. Nhưng không dè là sớm quá vậy " Em đi từ 12g khuya!"

Biết là PN sẽ tới khoảng 9g - Là PN báo như vậy, còn trừ hao nữa "Từ 9g tới 12g nghe chị"

Vậy mà vẫn cứ trông!

Sáng dậy, nhắn tin "Chị ThuNhân đây. Em đi tới đâu rồi?"

Gần 8g, gọi "Em tới đâu rồi?"

9g, gọi "Tới chưa em?"

Té ra, PN còn chờ em gái từ Tp xuống, mà xe pan giữa đường, phải vá. Vậy là một người chờ vá xe giữa đường, một người chờ ở Tiền Giang, một người chờ ở Bến Tre, cứ như Ngưu Lang - Chức Nữ.

10g 28:

- Chị ơi, em quẹo vô chỗ cái cổng có ghi Phường Văn Hóa.

- Đúng rồi, 200 m thôi là tới nhà chị, bên phải nghe.

.....................

- Chị ơi, em tới chỗ nhà bảo sanh Hạnh Phúc, không thấy cái nhà màu hồng đâu cả, không thấy bụi tường vi.

- Lố rồi, quay lại nghe, chị ra cổng đón em.

Và, em tui đây rồi. Nhìn là nhận ra ngay, giờ mới nói nhỏ đây: em tui cười xinh quá!

Thế là rối rít , tíu tít. Ôm nhau một cái, ấm cả người.

Hai chị em với một chiếc xe. Về quê mà, cứ như xe thồ , nào ba lô, nào túi, nào giỏ. Hay thật đấy. Lại còn đến 2 lần pan xe nữa chứ. Muộn đến gần 2g.

Chỉ kip ngồi với nhau một tí, uống một tí cà phê, một tí trà. Thật nhiều chuyện muốn nói với nhau, mà thời gian lại quá ít, nên chẳng có đầu có đũa gì cả. Rồi chụp với nhau mấy tấm hình. Diễm cứ suýt soa về mảnh sân hoa cỏ, bảo "Mình chụp rồi nói mình đi Đà Lạt chắc người ta tin đó" Cô em dễ thương chưa!

Đưa em về, muốn ôm cái nữa, sợ em cười, vịn vai thôi.

Phải có lần sau nữa, em heng.

Photobucket

Trời lạnh quá, em tui đi phải mặc đến 2 áo khoác đấy. Phía sau là "góc tác nghiêp" của blogger ThuNhân.Võ

Photobucket

Một tách cà phê một tách trà.Cho em ấm chút, quãng đường xa.

Photobucket

Phòng khách, có chậu thủy tinh với 2 con vịt trên bàn, chụp theo yêu cầu của Diễm, mà ...mất hai con vịt rồi!

Photobucket

Chả giống Đà Lạt chút nào!

Photobucket

Diễm bảo"Nhất định chị phải chụp cho thấy giỏ bông màu vàng nghe!" Và còn thấy cả hai bông hồng thật tươi nữa đây!

Photobucket

Chậu bông súng này, đợt triều cường tháng trước, thòi lòi nhỏ đi lạc đến đây!

Photobucket

Hai chị em

Photobucket

Và hai chị em !

Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2009

January 05, 2009 Chuẩn bị Tết (updated)

DƯA KIỆU VÀ DƯA KHỔ QUA

Học được cách làm dưa (kiệu, khổ qua, gừng, hành, tỏi). Nhiều năm thực hành, thấy ngon, khoe với bạnl blog, gọi là chia sẻ nhau mẹo vặt trong bếp, để chuẩn bị cho mấy ông đưa cay và cho đỡ ngán bởi những món béo ngậy ba ngày Tết.

Bước 1:

*Kiệu: Dùng kiệu Huế, chắc củ, dưa sẽ giòn. Cắt bỏ rễ (không sát lắm), thân lá (còn chừng khoảng 6,7 cm), rửa cho sạch cát. trộn muối hột (1kg kiệu dùng 1 chén muối), phơi 2,3 nắng tùy củ to nhỏ. Củ kiệu sẽ xìu mềm xuống, nhạt mùi hăng.

* Khổ qua: chọn trái già, nở gai, vỏ dầy - khổ qua giồng làm dưa ngon hơn khổ qua Đà Lạt. Chẻ hai, bỏ ruột, cắt dọc mỗi nửa trái thành 3 hay 4 miếng, dùng dao bào lạng sạch lớp màng dai, cắt thành 3,4 miếng nhỏ ( chừng 3,4 cm), rửa qua cho bớt đắng. Cứ 1k khổ qua đã sơ chế, trộn 1 chén muối hột. Phơi 2,3 nắng, khổ qua sẽ trắng dần.

* Gừng, hành, tỏi:

- gừng non, gọt vỏ, xắt lát dày khoảng 2 li,

- hành tím chọn loại còn non, củ màu nhạt, hoặc loại hành Đà Lạt, giống như hành lá mà củ lại tròn to, màu tím nhạt, cắt bỏ lá gần cuống.

- tỏi Phan Rang (hoặc Lý Sơn), lột bỏ vỏ lụa, cắt chút xíu hai đầu cho dễ thấm.

Cứ 0,5kg các loại đã sơ chế thì trộn 1 chén muối hột, thêm chút nước xấp xấp mặt, đem phơi 2,3 nắng to. Nên phơi riêng từng loại để không bị pha mùi.

Bước 2:

Xả nhiều nước cho bớt mặn, ngâm và phơi tiếp 2,3 nắng với nước pha 1 muỗng phèn chua và 1 muỗng thạch cao phi. Mỗi chiều, thay nước một lần.

Bước 3:

Lại xả sạch, cắt tỉa lại cho đẹp, không cần chừa thân kiệu, hành dài, sẽ dai - không ngon. Ngâm và phơi 1 nắng với giấm. Chiều lại, xả bỏ giấm, trộn 400g đường cát trắng (cho 1kg củ lúc sơ chế), rim 1 đêm cho nước tiết ra. Phơi (thỉnh thoảng đảo trộn cho thấm đều) tiếp khoảng 2 nắng là dưa sẽ rất trong, giòn.

Bước hoàn tất:

Vớt ráo, cho vào keo, nước giấm đường nấu sôi, vớt bọt, lược cặn, chờ nguội cho vào keo trở lại. Hôm sau ăn được ngay. Nếu cất trong tủ lạnh, có thể để được khoảng 8 tháng đến 1 năm.

* Một vài hình minh họa, đang làm mới 2 ngày, sẽ post tiếp đến khi hoàn thành sản phẩm!

Photobucket

Kiệu mới trộn muối

Photobucket

Kiệu phơi được 1 nắng

Photobucket

Khổ qua giồng

Photobucket

Photobucket

Mới trộn muối

Photobucket

Phơi 1 nắng, có miếng đã trắng dần

Photobucket

Photobucket

Ngâm phèn chua và thạch cao

Photobucket Photobucket

Rim đường, phơi 2 nắng (nhưng mấy bữa nay không có nắng, khổ qua không thèm trắng!)

Photobucket

Thành phẩm 4 keo: má 1 keo, chị sui 1 keo, con gái 1 keo, còn keo cuối cùng là để ... ăn Tết!

Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2009

HỒNG NGỌC (II)

Hai tháng trước, một tối, hơn 10g , chuông cửa dồn dập. Chồng 5 Thúy lạc giọng “Mợ ơi, bé Ngọc đưa vô cấp cứu nãy giờ, mấy bác sĩ nói nặng quá, sợ cứu không được, Thúy muốn xỉu, con chạy ra cho mợ hay”, rồi quày quả chạy trở vô bệnh viện. Thì ra con bé bị sốt xuất huyết mà bác sĩ dưới huyện nói bị sốt phát ban, cho thuốc v. Đến ngày thứ 5, bệnh chuyển độ 4, phù phổi cấp. Sáng còn đi học, trưa hâm hấp sốt, chiều bảo đau bụng khó thở. Thấy lạ, Thúy chở vô bệnh viện, bác sĩ khác khám thấy tình trạng nguy cấp, cho truyền dịch, thở bình rồi vội vã chuyển viện. Giữa đường, con bé ho, sặc cả máu tươi làm cô dượng nó hãi hùng. Cô y tá đi theo nhanh trí gọi cho bác sĩ trưởng khoa nhi bệnh viện tỉnh, rồi được hướng dẫn cấp cứu từ xa. Nếu không thì chịu thua rồi. Nhớ lại thật là lạnh cả sống lưng.

Đến hôm nay, mọi chuyện kinh khủng ấy đã là quá khứ rồi. Thật là ơn trời. Tội cho vợ chồng 5 Thúy, con bé có làm sao, chắc tụi nó ân hận suốt đời. Hôm Bs bảo người nhà kí tên trên giấy tờ Thúy đã lảo đảo xanh mét quị xuống làm chồng nó cũng hoảng theo. Vậy mà 8 Tuyển vẫn không qua, lúc 6 Vân và 7 Thi xuống gọi trước khi chạy qua bệnh viện. Cả ngày sau cũng không thấy, bảo là bận đi làm! Giận quá, tôi mắng vói cho con vợ hờ nó đi theo đang ngồi bệt dưới thềm nghe “Con nó may không thôi chết rồi mà cũng không chịu qua, anh chị nó nuôi con nó, còn nó đi làm nuôi ai? Về bảo là mợ hỏi vậy đó.” Hồi nó đi đánh lộn, bị đâm, đưa qua cấp cứu, hai vợ chồng tôi thức sáng đêm chạy đi kiếm mua máu khi nó đang trên bàn mổ, mẹ nó xỉu lên xỉu xuống, anh 7 nó ngồi bó gối mắt cứ ngó chừng cửa phòng mổ. Sao bây giờ nó lạnh tanh vầy nè? Ba anh rể và ba chị gái, hai anh trai và hai chị dâu, mẹ nó rồi cháu nó thay phiên nhau trông chừng bé Ngọc mà nó thì chỉ ở lại với con được một nửa đầu đêm, 2g sáng, anh rể nó thức dậy thay, nó còn đành lòng ra về với câu nói "Con Phượng sợ, không dám ngủ nhà một mình"! Tôi buồn và giận biết bao nhiêu mà không dám mắng, chỉ lầm bầm khi vắng mặt chị chồng vì sợ chị tủi thân. Dù gì, nó vẫn là con chị rứt ruột đẻ ra. Điều này thật khó quá bởi vì tôi vốn là đứa không thể để bụng chuyện gì và cũng hay buột miệng khi chưa kịp nhìn xung quanh!

Nói chuyện với bác sĩ trưởng khoa nhi Ngọc Chiêu, người nổi tiếng với phác đồ điều trị sốt xuất huyết, tôi ngỡ ngàng khi cô bảo nhỏ là trẻ sốt xuất huyết tử vong có phần lỗi ở bác sĩ chẩn đoán sai. Mà quả vậy, cái cô bác sĩ mà 5 Thúy dắt bé Ngọc đi khám chẳng đã bảo con bé bị sốt phát ban đó sao. Và chuyện vội vã truyền dịch mà không chích vitamin C trước cũng là nguyên nhân làm trẻ tử vong khi mạch máu phổi đã giãn do sốt lại bị trương phù bởi dịch truyền. Nghe kể lại mà còn lạnh lưng, bs Chiêu kể “Là em định đi tắm rồi, nhưng còn lần lữa thì nghe điện thoại, hỏi đi tới đâu, cổ nói bên ngoài tối đen đâu biết tới đâu, em dặn làm mấy chuyện cần thiết rồi gọi vô cấp cứu khoa bảo chuẩn bị sẵn, xe lên tới là đưa liền vô. Muộn 5 phút nữa là không cứu được nó rồi đó chị”. Nhớ Bs Hữu Phúc nghiêng nghiêng đầu , mắt tinh nghịch bảo “Hồng Ngọc ngoan, tưởng không cứu được con rồi đó. Hôm nay vậy là hết lo rồi nghen” . Ngày nào, bác Phúc cũng chú ý đến Ngọc khi đi khám đầu buổi sáng và thường xuyên ghé kiểm tra. Mấy cô y tá chích thuốc hay trêu “Người từ cõi chết trở về đâu?” con bé lên tiếng ngay “Con đây nè”.

Một tuần sau mới ra trại. Bạn cùng phòng Khánh Văn cũng ra một lượt. Hai đứa tung tăng suốt từ trên lầu xuống đất, hay xuống phòng cấp cứu lấp ló nhìn vô chỉ trỏ, hôm hổm tao nằm giường đó, mày nằm giường này nè, má tao nói hai ngày sau mày mới thay đồ bệnh viện. Ừa, tại mắc mấy sợi dây vô nước biển mà, sao thay đồ được. Khánh Văn cười hi hi Diêm Vương chê mày mũi tẹt xấu quá nên không nhận đó. Còn tao thì ổng khen đẹp trai, cho lên sống tiếp. Nghe hai đứa nhỏ hồn nhiên đùa với nhau, nhớ lại hồi bác sĩ cứ nhắc chừng “Mấy cha mẹ bệnh nhi không được rời mắt khỏi con mình một phút nào nghe, có gì lạ phải gọi bác sĩ ngay” mà giật mình thon thót. Và thương chị chồng tôi quá, đứa nào ngồi canh chị cũng không vừa ý. Trừ ban đêm tôi không cho chị ở lại, 66 tuổi rồi, đâu thể trường kì được, còn thì 5g sáng là chị đã lò dò trở vô, bữa nói để cho thằng Phi về đi làm, đóng cọc móng xa lắm, bữa bảo vô sớm để 6 Vân về, nó không quen thức đêm, bữa lại nói cỏ bò hết rồi, thằng Hải phải về sớm. Có hôm, 8g tối vẫn chưa thấy, gọi thì bảo tụi nó qua chơi với Ngọc, em khỏi chừa cơm, chị ăn với tụi nó rồi. Tôi xót ruột cằn nhằn, chị nói lảng, ờ hổm nay nó nhớ mẹ nó lắm...

Hôm rồi, giỗ anh rể tôi, vợ chồng 5 Thúy đưa con bé về cúng ông, ghé "thăm ông bà nội Năm". Nó lại sức nhanh, má hồng hào, tươi tắn, chạy nhảy loi choi. Hỏi con chép bài theo bài kịp không, nó dạ, bạn con chép bài dùm, bài học với toán thì 5 Thúy chỉ con, điểm 9, 10 không hà.

Nhìn con bé nhởn nhơ, sao tôi lại xót lòng. Có cha có mẹ mà như mồ côi vậy sao?

Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2009

HỒNG NGỌC (I)

Nó là cháu nội chị chồng tôi, con của 8 Tuyển.

Hồi đầu, ba mẹ nó không được gia đình chấp nhận. Tuyển theo anh hai nó lên Phương Lâm làm rẫy rồi gặp Châu, cũng theo ba má lên đấy lập nghiệp. Thương con, anh chị đem về làm đám cưới. Con gái người ta, dù giỏi hay dở, ngoan hay hư, mà nó đã ăn ở với con mình, phải lấy lòng cha mẹ mà đối xử, kẻo tủi thân nó, tội.

Bé Ngọc lớn lên, xinh xắn ngoan ngoãn, nhưng không thể làm cái gạch nối giữa ba mẹ nó. Anh rể tôi nuông chiều Tuyển từ bé nên hầu như nó không biết quan tâm tới ai và cũng khó phục thiện. Bỏ học lúc chưa xong cấp 2, rồi cứ thế mà bám vào cha mẹ như một thứ tầm gửi, lêu têu như lục bình ra vô theo con nước lớn ròng. Mà có phải yên đâu, bè bạn lêu lổng, sinh chuyện đánh nhau, chị chồng tôi hết nước mắt vì nó.

Mẹ Châu của Ngọc bỏ đi sau nhiều trận giận hờn, cãi cọ, mà phần lỗi chia đều cho cả hai vợ chồng. Mới đây lại nghe cặp với ai đó, mới đẻ đâu ba bốn tháng gì đó. Cha nó thì dẫn về một con vợ mà quên mất mình có một đứa con gái xinh ngoan đã đến tuổi biết. Lúc đầu chị ta có vẻ biết chuyện, nhưng rồi con bé mới vào lớp 1 phải tự giặt giũ! Lâu lâu bà nội từ thành phố về, xót cháu, dằn lòng gọi con vợ hờ đó mà bảo ban. Không dám nặng lời sợ khi mình đi nó đành hanh con bé, lại càng không thể ngọt ngào khi nhìn cháu nội như con của Phạm Công Cúc Hoa. Cô 4 cô 6 xót cháu, sáng sáng ghé đưa đi học, trưa mang về nhà cho ăn cơm, chiều tối tắm rửa xong mang trả lại. Con bé ngày càng lớn, cha nó với con vợ hờ chỉ biết riêng mình, lắm khi bù khú chướng mắt. Cô 5 bàn với mấy anh chị đem về Ba Tri nuôi. Chồng 5 Thúy tốt tính, không so đo, lại chỉ có mỗi thằng Nghĩa, hai năm nay lên Thị xã học, có Ngọc ở hủ hỉ cũng vui, thêm ấm nhà ấm cửa. Con bé quen sống rày đây mai đó sớm ở yên với cô dượng.

...

(to be continued)

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 31 tháng 12, 2008

HAPPY NEW YEAR

Photobucket

╔╗╔╗╔══╗╔══╗╔══╗╔╗╔╗

║╚╝║║══║║══║║══║║╚╝║

║╔╗║║╔╗║║╔═╝║╔═╝╚═╗║

╚╝╚╝╚╝╚╝╚╝ • N E W Y E A R 2 0 0 9

Trời mưa tầm tã từ trưa đến giờ, giống như tháng bảy mưa Ngâu. Bầu trời xám xịt, gió chốc chốc ù ù thổi qua làm tấm tôn che mái bếp của nhà bên cạnh cứ ì à ì ùng, rồi rầm rầm như muốn bứt tung khỏi mấy sợi dây kẽm buộc chằng. Mặt sân loáng nước, mấy chậu mai vàng cứ rụng lá hoài theo mưa.

Một ngày cuối năm thật lạ lùng.

Cuối năm, ngẫm lại mấy việc vui buồn đã qua, thấy vui nhiều hơn buồn, cảm nhận được hạnh phúc mà mình có được.

Cảm ơn gia đình nhỏ của tôi.

Cảm ơn ông chủ nhà, người vừa nghiêm khắc đôi lúc đến cực đoan vừa chu đáo ân cần, người mang đến cho tôi sự hãnh diện về Ngườiđànôngcủamình,người mà tôi yên tâm nương tựa hơn ba mươi năm nay và luôn mong sẽ được mãi như vậy về sau.

Cảm ơn con gái MinhKhuê - Phiênbảnđẹpđẽhơncủamẹtrămlần, cô gái mang đến cho tôi niềm hạnh phúc vô bờ của ngày đầu tiên làm mẹ, cô gái cho tôi biết tình bạn lâu năm giữa hai người phụ nữ, người mà tôi có thể bộc bạch tất cả những chuyện vui buồn không thể san sẻ với ai. Và cảm ơn con rể ViệtHải, người sẽ vì tôi mà chăm sóc con gái tôi đến suốt cuộc đời, sẽ mang đến cho con gái tôi hơn những gì tôi có được trong đời.

Cảm ơn con trai MinhKhang - Phiênbảntuyệtvờicủaba, chàng trai tôi yêu mến nhất trên đời, chàng trai thông minh, giỏi giang làm nên niềm tự hào vô biên của cả đại gia đình, chàng trai cố vấn của tôi trong thật nhiều chuyện, chàng trai mà tôi luôn an tâm về mọi điều, chàng trai vàng của tôi.

Gần một năm mở blog, làm quen với thế giới ảo, nghiệm ra tình thật quá chừng. Ở đây, tôi biết và quen nhiều bạn bè mới mà trước đó có thể đã "tình cờ đi lướt qua nhau..."

Từ bạn blog U70 đến cô học trò nhỏ tình cờ gặp lại.

Từ những đôi vợ chồng "sánh vai một mái lầu phong nguyệt" đến bạn vắng một nửa của mình.

Từ cô gái đôi mươi đến cô tố nữ nhiều lần xuân qua vô tình làm phai bớt nét thanh tân. . .

Các bạn đã cho tôi thật nhiều niềm vui, chia sẻ cùng tôi những muộn phiền trong cuộc sống. . . Cảm ơn xóm blog đã cho tôi sự giàu có thế này. Cảm ơn các bạn yêu, chúng ta sẽ mang hết những điều này sang năm mới, để ta lại có đầy thêm những tình thân, để ta san sẻ cho nhau tình yêu cuộc sống.

Gửi Những Người Tôi Thương Mến Lời Chúc Mừng Năm Mới Hạnh Phúc .

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2008

December 24, 2008 MERRY CHRISTMAS & HAPPY NEW YEAR

MERRY CHRISTMAS & HAPPY NEW YEAR
Gửi đến gia đình:
* Ôngchủnhà: Chúc vui, chúc khỏe, chúc ngày thư giãn, đêm an lành.
* Chịsui: Annhiêntựtạitrẻmãikhônggià
*Congáivàconrể: Happy forever
* Contrai: Mạnhmẽphấnchấnthànhcông
* Tôi: Vuikhỏecùng giađìnhvàbằng hữu
Gửi bạn blog:
Thành công và thăng tiến trong công việc, Sức khỏe dồi dào, Hạnh phúc bên gia đình, Niềm vui trong xóm blog.
Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2008

November 27, 2008 Ngày vui ngắn chẳng đầy gang

Thế là 2 tuần lễ cũng trôi qua, nhanh như không thể nhanh hơn.
Bây giờ, tự nhiên thấy như mình bị hẫng. cái tâm trạng thường thấy mỗi lúc con lại đi.
Lâu lắm rồi, cứ hay nhủ mình rằng đừng trông ngóng, rồi mọi chuyện cũng tuần tự nhi tiến mà, trông làm chi, khi qua rồi lại tiếc. Giống như lo Tết vậy. Ông chủ nhà mỗi khi đến ngày 30 là hay bảo vậy là hết Tết rồi đó, mấy lúc vậy, con gái cứ kêu chí chóe Ba kì quá, mới ngày ba mươi mà cứ kêu hết Tết hết Tết hoài. Đúng là những ngày chộn rộn chuẩn bị mới có không khí Tết, nhưng điều đó, trẻ con không dễ gì nghiệm ra.
Nhớ hôm chuẩn bị đón con trai về, mình đã lăng xăng thế nào. Vỏn vẹn 2 tuần lễ, làm sao cho mỗi phút con về là mỗi phút vui. Chắc chỉ có lần này là như vậy. Năm ngoái, chuyện lo đám cưới con gái đã chiếm hết tâm trí rồi, nên chỉ khi đưa con ra phi trường về mới thấy hẫng. Mà có đến mấy chục lần rồi chứ phải lần đầu tiên đâu, sao tâm trạng đó cứ mới hoài.
Một tuần lễ du lịch, lúc nào cả nhà cũng bên nhau, vui biết bao nhiêu. Ăn ngủ, nói cười, trêu chọc nhau... bảy ngày trôi như gió. Ngoảnh đi ngoảnh lại đã hết chuyến đi. Về lại nhà thì chỉ còn đúng 24 giờ!
Đưa con vào sân bay, nhớ tuần trước cả nhà tíu tít dắt nhau vào, còn đùa "Không ai đi tiễn mình hết hén", rồi mới khuya đêm trước thôi vẫn còn đùa "Ủa sao không ai rước mình hết vậy ta?"
Không hề mắc "mưa phi trường" đâu nhưng lúc lên xe về sao mà buồn quá chừng. Thương con giờ một mình lại đi xa lắc xa lơ.
Và lại bắt đầu mong lần về nữa của con.
Đọc tiếp ...