Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2009

22 -10 2009 Hoa Giáp và Của Để Dành

BD4

 


"Em ơi có bao nhiêu, sáu mươi năm cuộc đời..."


Thế là đến Sinh Nhật. Tính bằng tuổi mụ thì đã vừa tròn một Hoa giáp!


Tháng Mười của tôi lại đến,


Tháng Mười của bạn bè lại đến,


Đôi khi thấy mình cũng buồn cười lắm.


Có lúc tôi mong đến Sinh Nhật. Mong cứ như trẻ con mong mẹ về chợ. Thử coi tới ngày đó, mình sẽ nhận được gì. 


Có khi thấy điều đó như cái thước đo - đo mối quan tâm của mọi người đối với mình! Nhưng chắc gì đúng.


Bởi vì có người không hề chúc, cũng không bao giờ nhớ nổi ngày sinh của tôi mặc dù suốt hơn bốn mươi năm qua, người đó luôn quan tâm tới tôi! Vậy mà mỗi năm tôi lại cứ hồi hộp khi tháng Mười đến, chỉ để coi người đó có nhớ không.


Và, vẫn như thường lệ, vẫn không nhớ, vẫn cười mím mím khi bước vô nhà thấy đầy hoa và quà rồi ngạc nhiên hỏi "Ủa, vụ gì mà um sùm vậy?" Chúng tôi ( là tôi và hai đứa nhỏ) vẫn không hề buồn phiền mà còn nói với nhau "Ba mà nhớ ngày sinh của mẹ mới là điều lạ" vì lẽ người đó cũng không nhớ luôn ngày sinh đích thực của chính mình mà chỉ nhớ ngày trong giấy tờ thôi!


Cũng có lúc lại .. sờ sợ, tiếc tiếc. "Xuân đang tới nghĩa là xuân đang qua" ... Cái niềm vui đón đợi nó thú vị hơn nhiều. Nó hồi hộp ... như sắp hẹn hò vậy - là nói chuyện của bốn chục năm về trước, chứ bây giờ mà hẹn hò thì trẻ con nó bò ra mà cười cho.


Và, Sinh Nhật năm nay, quà đây:



Sớm nhất là quà của Phương Nguyên, em biết điều chị hằng mong ước- cũng như một lời kí thác:


 

BD9

 


 Quà của CaoNguyenBui,  rất ... Đồng Tháp:


 

Photobucket

 


Trong này, phần chuyển ngữ sang tiếng Anh là do em Caonguyen của mình làm đấy.


 


Sáng hôm nay, nghe chuông cửa, chạy ra thì nhận được 2 món này cùng lúc:


 


Bánh của Con Gái. Dù biết và vẫn nhắc mẹ ăn kiêng, Sinh Nhật mẹ, không bao giờ con quên đặt bánh mừng:


 

Photobucket

 


Hoa của Nhà Blogger Trùm Sò. Trùm và Người Dưng đi Tây Ninh có việc riêng, cứ dặn mãi chú Tuấn đừng quên. Em mình chu đáo vậy đó.


 


BD7 


 


Rồi cô con gái DịuNhi giỏi giang xinh đẹp cũng gởi cho tôi từ “Tổng đài 1080 chùa Cô Dịu” mấy cái hun trên má và một cái ôm ngang “vòng 2 rất chi êm ái”  cùng lời chúc “xử hết cái bánh kem mà không lên cân”. 



Còn đây là quà của hai má con cô bạn dạy chung trường. Tội nghiệp con bé, mang quà đến mà chuông cửa tự nhiên điếc, làm nhỏ ngồi ngóng bên quán cà phê đến hơn 10 phút. Hỏi sao con không gọi điện, bảo con thấy đóng cửa, tưởng cô không có nhà nên con ngồi đợi.


 

BD3

 


Nhưng sớm hơn nữa, có đến mấy hôm rồi, là một góc entry của Gió, cô em Văn Khoa dịu dàng và sâu sắc, với những dòng thơ mềm lay động lòng người, những dòng văn thấm đẫm nữ tính, như  một bản tổng phổ của nhiều nét tưởng như đối lập mà lại rất hài hòa.


Gió viết thế này năm ngoái:


 


Em biết sinh nhật chị quá trễ nhưng tình yêu thương thì không bao giờ muộn phải không chị ? Bà chị Văn Khoa của em, em còn giữ của chị những cái mess đầu tiên chị gửi cho em và em thấy được cả nỗi xót xa của chị khi đọc nó, chị đã thấy một em tràn ngập đau thương để rồi từ đó em luôn nhận được từ chị những cái nắm tay nồng ấm, những lời ủi an ân cần để nỗi buồn bỗng dưng nhẹ tênh như gió .


Chị còn mang một hình ảnh khác – một hình ảnh đẹp như hoa - Chị em mình có một ngôi trường tuyệt vời trong trí nhớ phải không chị ? Có khi chị nhắc, có khi em nhắc, cái thời “ …hỡi người tình Văn Khoa bóng người bên hè phố” đã xa nhưng ai dám bảo nó đã tan theo đám bụi mờ hả chị? vì thế sao mà không thương chị được nhỉ?


Chị hạnh phúc, chị có một cuộc đời hạnh phúc, em cảm thấy thế nhưng chị lại có trái tim quá ấm nồng để hiểu được nỗi đau của người khác đến lạ lùng. Mỗi lần nhận được lời nhắn gởi của chị em luôn thấy ấm áp, luôn thấy được sẻ chia .


Cứ như thế nghe chị, cứ hạnh phúc, an nhiên, nhân hậu giữa đời. Cứ như thế nghe chị, cứ bình an bên “Ông chủ nhà” mà em nghĩ cũng hiền như ông bụt.


Cứ như thế nghe chị, là sức khỏe tràn trề …nụ cười xanh rời rợi.


Sinh nhật chị em gởi một vòng ôm thân tình, vòng tay em thì nhỏ nhưng tình cảm em thì tràn đầy chị ạ.


 


Và năm nay:


 


Cái tên chị hay thiệt … cứ dịu êm như con người chị ấy, chị Thu Nhân ạ. Sáng qua nhận điện, do không phải từ số chị cho nên em hơi ngỡ ngàng vì không nhận ra giọng chị …nó reo vui, dịu dàng và trẻ hơn  tuổi chị nhiều quá !

Luôn luôn em nhận được từ chị sự ấm áp, một cái nhìn từ chính quả tim chị _ em tiếc cái mess đầu tiên nhận của chị từ yahoo 360 mà em không kịp giữ lại _ một cái mess cứ làm lòng em chùng xuống …một cái mess ấm như một vòng ôm .
Em cứ luôn nghĩ chị hạnh phúc _ và chị xứng đáng được nhận điều đó bởi chị là người luôn muốn chia sớt với nỗi đau của người khác

Một năm biết chị, em bỗng tin trái đất này bé tí, em bỗng tin cuộc đời có sự hạnh ngộ tuyệt vời. Mừng tuổi chị bằng quả bóng màu hồng dịu dàng. Thêm một tuổi, thêm sức khỏe, thêm niềm vui nhé chị .


 


Là bao nhiêu lời chúc ân tình của những người bạn ảo mà đôi người trong số đó đã cùng tôi bước ra từ trang blog để tay bắt mặt mừng rồi thấy yêu mến nhau hơn.


 


Này nhé:


 


 Người bạn lớn từ hồi Y360 – dịch giả Minh Đăng Khánh – ông già Khốttabit U70 ấy rất trẻ trung, đang mê mải với gần 400 chậu kiểng lớn nhỏ trong những góc sân xanh của mình ở Tân Tiểu Tĩnh Viên, vẫn mê mải với những trận bóng đá trực tiếp trên TV và vẫn siêng ra vào Facebook với kiểu viết trẻ như một teen chính hiệu!


 


Hai Heo, hai chàng song sinh đẹp trai vừa về từ Pháp cùng mẹ đã rất mong gặp dì Nhân một lần để “cắn” thử xem có ngon bằng cắn Bác Mập không? Và cùng với hai Heo là mẹ Hồng và Bác Mập – người đã có tin nhắn sớm nhất khi tôi vừa mắt nhắm mắt mở chào NgàyCủaMình “ CHÚC MỪNG SINH NHẬT CHỊ. CHÚC SỨC KHỎE. CHÚC HẠNH PHÚC. CHÚC AN NHIÊN. THƯƠNG CHỊ”. Quả thật, tôi hơi mắc cỡ vì lời quảng cáo rất chi là quá lời của Bác Mập với mẹ hai Heo. Ôi, tôi ngại mọi người sẽ thất vọng về tôi mất!


 


Và, giữa cái khoảng U70> x > Hai Heo là biết bao nhiêu điều làm nên hai chữ HẠNH PHÚC cho Sinh Nhật tôi!


Là mấy lời nhắn tin của các bạn ở trường cũ, của Nhiệm, của Tuyết Sương. Cảm ơn các em vì vẫn nhớ chị, chúng ta đã có nhiều  những Sinh Nhật vui với nhau ở ngôi trường đó. Là HàPhan, một trong những bạn đầu tiên từ bên Yahoo360, bạn dễ mến, dịu dàng mà rất thẳng thắn, luôn sẵn lòng chia sẻ vui buồn. Là lời chúc từ ba cô em gái xinh đẹp tài hoa Cẩm Tuyến - Trangluong - Vũ Phượng của Bạn Già HoàngGuitar ở ba phương trời xa tít. Là Comieng, MayN bên Pháp, là Mây từ Hà Nội, là các bạn Nha Trang: Bống nhỏ, Kim Hoàn, bộ đôi Yến-Khánh. Là BằngLăngTím miền Tây, cô em suýt mấy lần được gặp mà rồi cho đến giờ, vẫn chỉ văn kì thanh! Là KimThanh - Phù thủy Gáo dừa, người  phụ nữ như “lan huệ sầu đời trong héo ngoài tươi”, người tôi mới gặp một lần mà sao đầy ấn tượng.


Là nhiều nhiều bạn nữa : Lan Trần, Hoài Trúc Lệ, hai cô em dễ mến, Họa sĩ Nhím tài hoa, HằngNga75 như trăng rằm, là HoThu Sài Gòn nũng nịu…Là nhóm bạn trẻ KR vẫn hay níu tôi đi uống cà phê cùng khi cuối tuần về Bến Tre  


 


Là gần sáu mươi phút  hai má con tôi nói chuyện với nhau cách một khoảng không gian mười hai múi giờ. Bắt đầu là “Hi Mom! Happy Birthday”, rồi trôi dài qua bao nhiêu là chuyện. Từ công việc của con đến việc của bạn bè những ngày phố Wall chao đảo; từ quyển sách Breakfast at Tiffany’s đến cô diễn viên Audrey Hepburn một thời danh tiếng; từ món quà đặc biệt tặng mẹ mà vì “lí do kĩ thuật” nó vẫn chưa về tới nhà đến chuyện ngôi nhà trong tương lai giữa vườn xanh bên quê… bỏ ông chủ nhà nằm tòn teng trên võng đọc báo chờ cơm với một bên tai theo dõi hai mẹ con cùng cái cười mím mím cố hữu.


 


Là tất cả mọi điều đẹp đẽ: một Hoa Giáp và rất nhiều Của Để Dành cho ngày hôm nay – Sinh Nhật tôi.


   


 
Photobucket
Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

Phát hành tập bút ký CANH BẠC của VÕ ĐẮC DANH

Bìa- Canh bạc

LỜI BẠT CỦA NHÀ THƠ
 ĐỖ TRUNG QUÂN



“Gọi đúng tên sự việc” là cách nói của Võ Đắc Danh.Viết về vẻ đẹp của con người
( đừng nhầm lẫn với vẻ đẹp ..của hoa hậu)  anh cũng gọi đúng tên : Đó là sự tử tế ! Viết về cái ác,cái xấu xa của con người anh cũng buộc phải gọi đúng tên: Đó là sự không tử tế ! Võ Đắc Danh thường dùng từ “tử tế” và “không tử tế” cho nhiều sự việc, nhiều vấn đề ấm áp hay đau nhức đã và đang diễn ra trong đời sống. Mà đời sống vốn có cả hai mặt như bóng tối với ánh sáng. Nếu anh đưa sự tử tế ra nhiều cho xã hội nhìn thấy thì với cái “không tử tế” anh không giấu nó đi, không “ đặt tên khác” cho nó. Anh cứ phải lột trần nó ra, thậm chí bêu nó ra, gọi đúng tên nó,bản chất nó.

Quyết liệt và không khoan nhượng, dù “gọi đúng tên sự việc” không dễ chút nào với nhiều thói quen đã quên gọi đúng tên sự việc lâu nay.



Nhưng thôi ! Cứ đọc những câu chuyện về sự tử tế và sự không tử tế từ Võ Đắc Danh đi.







ĐẤT



Lời giới thiệu của nhà thơ LÊ CHÍ


               Người xưa từng nói “Sống với đất thác về với đất”, nghe sao ngậm ngùi như điều báo ứng tâm linh. Đất là niềm mơ ước và hạnh phúc của biết bao thế hệ con người. Nhưng đất cũng là nỗi bất hạnh, đớn đau và nhục nhã tột cùng. Cái ranh giới mong manh ấy như nỗi oan khiên truyền kiếp, không chịu buông tha con người. Thời nào cũng vậy, để làm chủ được hoàn toàn mảnh đất của mình, dù đó là vài ba hecta hay chỉ một rẻo nhỏ năm mười thước vuông thôi, cũng không dễ chút nào. Người ta còn sánh đất với máu – bởi con người đã từng giành đất và giữ đất bằng chính mạng sống của mình.


               Hôm giữa tháng 3 năm 2008, trong cuộc giao lưu Hội Sách khá hoành tráng tại thành phố Hồ Chí Minh, bất ngờ có độc giả hỏi: Giữa đạo diễn phim tài liệu, với danh hiệu nhà báo, nhà văn, anh thích mình được gọi là gì? Không chút ngần ngại, Võ Đắc Danh bảo: Anh nông dân! Thoạt đầu, tôi nghĩ Võ Đắc Danh có phần…“lên gân”. Nhưng thật ra anh chẳng ngẫu hứng chút nào. Anh đã biết chọn đúng cái mình giàu có nhứt, am tường nhứt. Vậy là quá đủ và quá hạnh phúc rồi. Biết đâu, đó lại là định mệnh cực nhọc của một kiếp người sinh ra từ đất. Bởi tuổi thơ Võ Đắc Danh là những tháng năm làm bạn với rạ rơm, với cánh đồng sụt sùi mưa nắng, với những ngày loi ngoi trên lưng trâu đến tối mò tối mịt. Chính vì thế mà không khó gì để anh nghe được nỗi niềm của đất. Suy rộng ra, hàng ngàn năm nay, nhân loại với biết bao cuộc chinh phạt, chém giêt lẫn nhau, rốt lại cũng chỉ vì ma lực của lòng tham vô hạn với đất mà thôi. Giá như có phép bỗng biến đất mất đi thì liệu con người sẽ lấy cớ gì để tồn tại? Nhưng để có đất, được đất mà đầm đìa nước mắt và máu thì thật đáng nguyền rủa. Vậy mà cái bi kịch ấy vẫn không ngừng diễn ra ngày càng nghiệt ngã vói bộ mặt diêm dúa của thời “văn minh hiện đại”.


               “CANH BẠC”, tập bút ký mới nhứt của Võ Đắc Danh là một tiếp tục về nỗi buồn vui bất tận của “canh bạc…đất”. Ba tập trước là: NỖI NIỀM U MINH HẠ, ĐỒNG CỎ CHÁT và THẾ GIỚI NGƯỜI ĐIÊN. Đời một người cầm viết, được sống chết với điều luôn ám ảnh mình như Võ Đắc Danh, ấy cũng là cơ may để anh nhận được thứ ánh sáng nguyên sơ và sự khơi nguồn trong trẻo của lòng tin, mở đường cho những trang viết nhiệt tâm đến thẳng tâm hồn người đọc. Dù là trực tiếp mô tả thân phận của những người nông dân bị mất đất rừng, đất ruộng ở Cà Mau, Long An, Đồng Nai, Sài Gòn . . . hay viết về mối tình vu vơ thuở ấu thơ của chính mình trên cánh đồng còn thơm mùi rạ mới, hoặc viết về những đứa trẻ mồ côi trên đỉnh núi Cấm của dải Thất Sơn… cũng đều thấy rõ mồn một những hình ảnh sống động được đặt trên cái nền đất đai mênh mông thân thuộc nhưng luôn tiềm ẩn biết bao điều bất an tội nghiệp. Vì vậy mà khi viết mấy dòng này, tôi muốn đặt tên cho mấy dòng  ngắn ngủi về tập bút ký này của Võ Đắc Danh là ĐẤT.


               CANH BẠC, cũng  như hàng trăm bút ký khác của tác giả không phải là thứ văn chương hấp dẫn bởi sự kết cấu ly kỳ. Như một nghệ sĩ tạo hình, Võ Đắc danh cố nghiền ngẫm chất liệu đời sống rồi đắm hồn tạc nên những chùm tượng thô ráp tươi nguyên. Anh tin, với chất “mộc” của nghệ thuật, tự nó sẽ dễ gần gũi với con người hơn. Có lẽ vì thế mà tác giả luôn kiềm chế, không cho phép mình “hoa mỹ” trước nỗi đau của đồng loại. Võ Đắc danh đã dùng bàn phím máy tính của mình một cách có hiệu quả, ghi chép trung thực nhiều bức tranh hỗn tạp của đời sống nông thôn hôm nay. Đố kỵ với tác giả là sự tô hồng hoặc bóp méo những điều bức xúc. Anh không muốn thêu dệt, trộn lẩn thực hư, dễ dẫn tới những ngộ nhận huyễn hoặc, hậu quả khôn lường. Đã nghe thấy đây đó không ít trường hợp, chỉ cần bịa một cái tên là lạ nào đó hoặc thêm thắt vài chi tiết lếu láo thì cả bài viết kể như bỏ đi và bóng dáng của tác giả cũng biến khỏi trong lòng người đọc. Cái giá chân tình trong quan hệ ở đời và tính chân thật trong bút ký, xem ra chẳng khác nhau là mấy. Không khéo, tự mình uốn cong ngòi viết và dối trá với những người dân quê chân chất đang từng ngày đối mặt với bao điều nghịch lý; bởi ở họ còn chút hy vọng gởi gắm vào văn chương, xem văn chương như người bạn thủy chung, chia sẻ.




(SÁCH DO CÔNG TY PHƯƠNG NAM ĐỘC QUYỀN PHÁT HÀNH TRÊN TOÀN QUỐC)

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 30 tháng 9, 2009

Tiếc không? Uổng không?

 


Dự định lát lại gạch nền nhà nên dạo một vòng các cửa hàng. 


Gạch đâu chưa lựa được, thấy bộ bàn ghế giả gỗ hay hay, bèn khuân về. Để đó cái đã, bao giờ sửa sang lại mảnh sân vườn nhỏ sau nhà rồi hẵng tính . Kê tạm ở hiên trước, ông chủ nhà ưng để ở ngay đường dẫn xe lên. Cũng may là hiên rộng.


Nó đây:

Hiên nhà 30 09 2009

Có đến mấy hôm, chiều nào ông cũng ra ngắm nghía. Sáng chủ nhật rồi, chờ người phát báo, ngồi tỉ mẩn ném từng hạt thức ăn cho cá. Bỗng dưng bảo "Chỗ này mà ngồi hút thuốc thì phê lắm! Mát mẻ , có hoa kiểng, có hồ cá, ngó ra đường xem người qua lại, nghe nhạc ké bên quán cafe... sướng chưa! Vậy mà bỏ thuốc, uổng gì đâu!"


Thử xem, uổng không?


hoa kiểng đây :

Hiên nhà 30 09 2009 Hiên nhà 30 09 2009 Hiên nhà 30 09 2009 Hiên nhà 30 09 2009

hồ cá đây:

Hồ cá

người qua lại ngoài đường đây, quán cà phê bên kia đường đó:

Hiên nhà 30 09 2009

Tiếc không? Hút mấy chục năm chứ bộ ít sao.


Ông còn bảo tại hồi đó mình mua thuốc cho ổng, ổng mới ghiền chứ.


Ôi, tội nghiệp ông thầy giáo quèn của tôi. Ngày xưa hồi quen nhau, thời hai mươi lãng mạn, thiệt tình là cũng từng mua thuốc tặng, để nhìn chàng nhả khói mơ màng, hay lắm chứ! Ôi những gói Bastos đỏ ngày xưa.

Bastos Red 

 Giờ thì khác rồi. Ba số cũng vứt! Nào ung thư phổi, nào huyết áp, vv...phải bảo vệ ông chủ nhà thôi. "Ân oán giang hồ" còn nhiều, ông phải sống đặng "trả nợ đời" cho tôi chứ!


Nhưng mà, nghe cảm khái một câu, đứt ruột chưa!


Tiếc không?


Uổng không?


 

Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

Câu chuyện của tài năng

Sáng nay, con trai gửi cho đường link về một câu chuyện tình cảm động thời chiến tranh được kể bằng... cát!
Mình đoán thế qua diễn biến câu chuyện và những giọt nước mắt từ khán giả.
Mời xóm blog cùng thưởng thức.
Và các bạn nào biết tiếng Nga, thuyết minh hộ nhé! Cảm ơn nhiều lắm.


 



Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 23 tháng 9, 2009

Thà như giọt mưa

Lâu không nghe lại.
Giọng nghiệp dư, non nớt nhưng có vẻ gì đó như buông trôi, xót xa.

Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2009

Phà đêm

 


Photobucket


Phà Hàm Luông 2009 09 178 


Chiều muộn, không phải là chuyến cuối, bởi từ lâu phà vẫn chạy suốt đêm.


Mới 6g, mặt trời đã lặn hồi nào. Khi nãy, trên xe vẫn còn định lấy máy ảnh bấm vài pô vệt ráng chiều trên mấy ngọn dừa, nhưng không có chỗ ngồi nên đành chịu, lắc lư thế biết làm sao.


 Trời lặng gió, mặt sông phẳng như gương, ánh đèn chiếu xuống nước loang loáng, cảnh cứ như không thực, lặng lẽ xa xôi.


Phía xa trên thượng nguồn, ánh chớp đèn hàn trên những nhịp cầu vẫn nhấp nháng. Không lâu nữa, Cầu Hàm Luông sẽ nối đôi bờ.


Rồi sẽ không còn dịp ngắm cảnh sông vào đêm ở góc nhìn này.

Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2009

Bài thơ cũ

 


Trong những ngày còn lại


Ta muốn mù muốn điếc muốn câm


Ta muốn treo cao chút hồn xế bóng


Như trăng khuya


Bóng người say ngả nghiêng đường vắng


Quên mất đường về


Ngửa mặt nhìn trăng sờ cổ khát


Muốn xin nhau


Một cây gậy cũ


Một chiếc ô đen


Che mưa nắng đường về chân mỏi


Mà im không nói


Vẫn vậy


Mỗi khi cô đơn, hay nhớ lại bài thơ này


Có đến hơn bốn chục năm rồi. Hồi ấy, bạn còn đôi mươi, như tôi như bao bạn bè cùng trang lứa, nhưng sao thơ bạn buồn vậy! Và tôi, đọc một lần rồi nhớ mãi


Cũng lạ, cứ mỗi khi tâm trạng không bình thường, bài thơ lại trở về


Thấy như bạn nói cho mình


Thời hai mươi, có lúc bế tắc, cứ muốn coi nó như một khúc tuyệt tình


Ba mươi, thấy bài thơ xót xa chi lạ


Bốn mươi, nghiệm ra sự tuyệt vọng trong câu thơ cuối cùng


Năm mươi, băn khoăn hỏi lòng, có phải đúng là bạn đã viết những dòng ấy


Sáu mươi, đồng cảm ...


Nhưng mà sao có thể trốn chạy thực tại được nhỉ? Có cần phải tự lên giây cót cho mình "Cố lên!" không?


"Cái gì cũng có thể giải quyết, miễn là bình tĩnh" con trai đã nói như vậy.


Tôi bình tĩnh, nhưng vẫn chưa tìm ra cách giải quyết!


 

Đọc tiếp ...