Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010

Mộ gió - Nguyễn Ngọc Tư

Đem về từ nhà Multi của con trai

Without a doubt, my favorite contemporary Vietnamese writer is Nguyen Ngoc Tu, who penned the most revolutionary modern Vietnamese literary work, Canh Dong Bat Tan.  Hailing from Ca Mau, her style is, needless to say, uniquely and quintessentially southern.  

I remember the first time I read Canh Dong Bat Tan, my heart kept racing throughout the entire emotion-packed novel.  I had never known of any Vietnamese writer who can express so much in so few words, and so effortlessly that no single word is redundant.  

Anyway, I randomly came the following short story and, as always, felt instantly connected to it,  as if it's part of a forgotten past.  Isn't it so pretty ...


Mộ gió - truyện của Nguyễn Ngọc Tư

Hồi ấy chị lên mười ba, em nhỏ hơn hai tuổi. 

Mười bảy tháng mười năm đó ba má đi đám giỗ, để hai chị em ở nhà. Lúc xách cặp chèo ra cửa má ngoái lại dặn chị:

- Ở nhà coi chừng em...

Chị dạ. Má rải lời dặn dò nằm lển nghển khắp nơi. Chị ngó ngoài sân thấy “Coi chừng ông trời chuyển mưa thì đem củi vô nhà“ và ”Đóng cái cổng rào lại” lúc đứng dựa hàng bông lồng đèn kêu cọt kẹt, bước vô nhà vấp “Lấy chổi rơm quét mạng nhện trên bàn thờ” và “Nhà hết gạo rồi, con lội bộ lại đằng tiệm mua nấu đỡ” thì nằm nép trong góc bếp. Ở sàn lãng gió thổi xập xòe làm “Còn mấy con cá rô đem kho tiêu” đập đuôi xao xác vách thùng.

Một mình chị làm bao nhiêu chuyện đó cũng xong, nhưng em cứ cà nhổng chạy chơi với chuồn chuồn thì ức. Ba hay nói phải chia việc mà làm, “mỗi người có một bổn phận...”. Con trai kiếm cá con gái hái rau, con trai ra ruộng rẫy con gái vùi đầu trong xó bếp. Bao giờ con trai trở thành đàn ông nó có bổn phận đưa tay đánh, còn con gái (giờ đã là đàn bà) thì giơ thân ra chịu đòn. Vụ đó ba không dạy, hai chị em tự biết thôi.

Những bài học về bổn phận chị thuộc nằm lòng, nên khi em đòi đi tiệm mua gạo thay vì bắc ghế quét mạng nhện bàn thờ, chị buộc lòng gật đầu. Làm chị phải nhường em.

Chị thích được đi tiệm để săm soi mấy cây kẹp tóc thèm chơi. Nhưng tiệm cũng là thiên đường của em, với những cục kẹo sặc sỡ như những cái bong bóng sặc sỡ. Dù mỗi lần em đi tiệm dường như răng lại mòn hơn, dù em hay chểnh mảng kiểu như mua đường cát về tới nhà thấy cát nhiều hơn đường, còn lẫn lộn thêm mấy con cuốn chiếu. Bữa trước đi mua đậu trắng em về với cái túi không, đậu chảy theo cái lỗ thủng rải dọc đường như cô công chúa Mỵ Châu để lại dấu vết cho chồng. Bữa trước nữa em lội sông mang gạo về, má phải đem mớ gạo ướt mèm xay bột.

Sẽ xảy ra vài kịch tính ở quãng đường giữa nhà và tiệm tạp hóa bà Tư Mốt: một nhánh cây gãy lộ ra ổ ong mật, một con diều của ai đó mắc kẹt trên đọt so đũa, một tiếng chim hót nghe gần... cũng làm chân em chậm lại mươi phút hay vài giờ hay hết phim, nếu nhà bà Tư Mốt đang mở một cái phim võ thuật kiểu như Ngôi chùa Thiếu Lâm tự.

Nên trưa ấy quá bữa rồi mà gạo chưa về tới nhà, chị tưởng em còn hóng hớt đâu đó. Cái mẻ kho nằm nguội ngắt chờ cơm.

Nhiều ngày sau đó, khi xóm nhỏ nháo nhác vì một cư dân mười một tuổi đã biến mất, chị vẫn nghĩ em đang chơi đâu đó. Chị giận sôi những người đã tỏ ra thất vọng khi không tìm thấy thi thể em, ở ngoài đồng hay dưới đáy sông. Một câu đố không tìm ra câu trả lời, ông trời cà chớn quá.

Nhiều tháng sau đó, khi ba má vẫn vật vã rã rượi, chị vẫn nghĩ em đi chơi đâu đó sẽ về. Cho tới khi má rọi cái ảnh em hồi mười tuổi đặt lên bàn thờ, đứng chung với mấy ông bà già u mặc. Trong ảnh, em mặc áo thun vàng đồng phục của đội bóng nhi đồng trường lúc đang nhận giải ba cấp huyện, mặt em nghiêng về trái khoe mụt ruồi lớn như con ve chó, giống như hình ảnh cuối cùng của buổi sáng ấy chị ngó thấy em chạy vù đi.

Cái ảnh là kết cuộc cho những chờ đợi nhưng hi vọng đã bay hơi theo ánh mặt trời. Má sực nhớ biết đâu thi thể thằng nhỏ trôi ra biển hay bị kẹt dưới chân cầu nào, rồi âm thầm tan rã. Biết đâu giờ hồn nó vất vơ vất vưởng đói ăn. Ba má bắt đầu kêu em về trong những bữa cơm. Có lần chị quên không dọn dư ra một cái chén, ba bợp tai chị cắm đầu, nói “đã kêu mày coi chừng em rồi mà...”.

Coi như chị đã được định tội xong, và định sẵn cho mọi lỗi lầm dù chẳng mấy liên quan như chuột cắn ổ gà, dông làm ngã cây đu đủ... Nếu mỗi lần đau trên người chị mọc sợi lông, thì những lần má ngồi khóc bên sông, những lần ba buông đũa giữa bữa cơm bởi tiếng bầy trẻ trai đi bắn chim ngang nhà, những cái tết lặng lờ qua, những khói nhang tối tối, những lần giở quần áo em ra giũ bụi... đã biến chị thành con khỉ.

Và nếu mỗi lần đau là một giọt nước, một hạt cát thì chị thành sông, thành đồi cát năm ba mươi tuổi.

Chị sống một mình. Mỗi khi định cười giòn thì chợt nhớ mình đã để mất đứa em. Mỗi khi định lấy ai đó làm chồng thì nhớ trong cơn mê sảng má thảng thốt kêu Võ, Võ ơi. Mỗi khi định sống cho ra con người thì nhớ ba lúc lâm chung vuốt mãi mắt mới chịu nhắm.

Chị vẫn tin em đi chơi đâu đó. Nhà vẫn cặm trên nền cũ, vườn cũ, kiểu cũ. Cây nào chết thì trồng lại y giống cây đó. Đoạn rào nào gãy thì được thay giống hệt. Chị chôn chị chỗ buổi sáng em guộn mấy tờ giấy bạc mua gạo vô dây lưng quần cộc xanh dương, áo màu xám tro lấm lem mủ chuối vẫy tay rẽ trái chạy vù về phía tiệm tạp hóa bà Tư Mốt. Lúc đi em không đóng cửa rào làm mấy con gà đi qua nhà hàng xóm bươi tơi bời giồng cải họ mới gieo.

Một bữa chị qua hàng xóm mượn trẻ con nhổ tóc ngứa, đang ngủ gà gật, đang lúc hờn hờn cái thân mình chẳng có đứa nhỏ để sai vặt, chợt nghe bên nhà chó sủa. Chị hỏi vóng qua hào ranh. Người đó ngập ngừng:

- Cho tôi hỏi nhà chú Mười Hưng.

- Phải rồi, nhà ba tui đó, cậu kiếm ai?

- Em Võ nè, chị Hai...

Người đó nói vậy. Chị không biết cách nào mình đã về đến nhà, bay, hay bò lết, hay nhảy ào xuống hào càn qua những dây rau muống. Chỉ biết chị phải về sụp xuống trước bàn thờ, để thưa:

- Đó, ba má thấy chưa, con đã nói là thằng Võ đi chơi mà...

Chị quỵ ở đó rất lâu, tóc xấp xải trải xòe ra đất, lưng khum khum như một ngôi mộ. Chị không hỏi em đã đi đâu, chẳng ích gì... Đàn ông rong ruổi đường xa, đàn bà vạ vật ngồi canh cửa, đời phân công vậy mà...

Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

Không đề



Mặt trời vốn hào phóng!

Mặt trời ban phát vô tư ánh sáng, ban phát vô tư cái nồng nàn cố hữu, rồi cũng quên một cách vô tư.

Mặt trời có bao giờ nhớ hay biết rằng mình đã gieo những gì? 

Mặt trời gieo sự sống xanh tươi trên mặt đất

Mặt trời cũng tạo nên sa mạc cằn khô

Chắc là mặt trời cũng hào phóng như đàn ông?

 

Mặt trăng dịu dàng nhưng hay thay đổi!

Mặt trăng kiêu hãnh một cách dại khờ về ánh sáng không có thực của mình.

Mặt trăng tự hào một cách ngớ ngẩn về cái đẹp cũng không có thực của mình.

Mặt trăng thỏa mãn một cách vô lối về sự ngộ nhận ấy. Tội nghiệp mặt trăng quá!

Chắc mặt trăng là phụ nữ?

 

Trái đất không tự chọn cho mình số mệnh

Trái đất được sinh ra trong cơn bão lốc của vũ trụ, rồi trái đất lớn lên như một đứa trẻ vô thừa nhận.

Trái đất tự hào với vẻ đẹp huy hoàng phong phú, trái đất cũng biết mình sẽ gánh chịu bao nhiêu tai ương và luôn bất lực và đau xót biết mình chịu ảnh hưởng từ người cha Mặt trời vô tâm.

Trái đất xem Mặt trăng như một sự cưu mang bất đắt dĩ, bởi con nước thủy triều suy cho cùng cũng chỉ là trang sức mà thôi.

 

Nhật thực và Nguyệt thực ư? Chẳng qua chỉ là phút ngẫu nhiên thẳng hàng nhau giữa mênh mông vô bờ của vũ trụ, để cả ba biết rằng mình từng có nhau và cũng không hề có nhau!


Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 14 tháng 11, 2010

Họp mặt người già!




Một số anh chị em trường cũ về gặp.
Bao nhiêu là chuyện kể cho nhau nghe
Chia tay, vẫn còn nhiều chuyện chưa kịp nói với nhau.
Hẹn sang năm!
Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 1 tháng 11, 2010

Halloween




Bạn xa gởi về một lô hình điêu khắc bí ngô ngày Halloween 31-10
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010

31-10 Halloween














Hôm nay 31-10, Halloween bên Mỹ.
Cô bạn gởi về cho mấy tấm hình điêu khắc từ bí ngô (mình gọi là bí rợ đó).
Post lên để xóm blog mình xem cho vui.
Bạn chú thích bằng tiếng Anh, mình không hiểu hết. Bạn nào rành, chú thích bằng tiếng Việt dùm nhé. :)

Nguồn Gốc và Lối Ăn Mừng Lễ Halloween tại Hoa Kỳ

Phương Lan

 

Tháng 10, mùa thu, trẻ em Mỹ đang háo hức chờ ngày lễ Halloween, được coi như lễ nhi đồng taị nước này.

Đến tháng 10 khi cây lá ở miền đông bắc Hoa Kỳ đã ngã vàng, người ta thấy ở khắp các thị trấn, thành phố và vùng quê đều có những hình ảnh về ngày lễ Halloween. Hình người bù nhìn bằng rơm, bằng vải nằm bên cạnh mấy chùm bắp khô, bà phù thủy mũi nhọn hoắt mặc áo đen ôm cán chổi, quả bí ngô, còn gọi là bí rợ hay bí đỏ, được tỉa theo hình mặt người cười toét miệng, nhe mấy cái răng cửa khấp khểnh, hình những con ma, con dơi, được dán lên cửa kính hay cửa sổ trước nhà. Bước vào các siêu thị, các cửa hàng bách hóa bán đồ gia dụng và các tiệm thuốc tây không ai không thấy hàng núi kẹo đủ loại, đủ kiểu, đủ màu được bày bán cùng với các loại y phục để mặc hóa trang trong ngày này, nào là mặt nạ quỷ nhe nanh, ma cà rồng miệng bê bết máu, cho đến những mặt nạ, hay những bộ y phục tương đối hiền lành hơn rập theo các nhân vật trong những phim hoạt họa ăn khách v..v..

Lễ Halloweeen tại Hoa Kỳ được trẻ con đón mừng nồng nhiệt nhất, nhưng không phải nó chỉ dành riêng cho các em. Trẻ con mừng vui được cha mẹ, anh chị dẫn đi xin kẹo vào tối ngày 31 tháng 10 là điều dĩ nhiên, nhưng những người lớn trong lứa tuổi từ 18 đến 24 vẫn thường hay mở tiệc hay đi dự dạ tiệc hóa trang vào đêm cuối cùng của tháng 10. Số người trong lứa tuổi từ 25 đến 44 thì dẫn con em đi xin kẹo hoặc ở nhà tỉa quả bí ngô thành hình mặt người cười, người Mỹ gọi là Jack-O’Lantern. Và hầu hết những người trên 45 tuổi thì ở nhà để phát kẹo khi trẻ con gõ cửa đến xin.

Nói chung, Halloween là lễ được nhiều người trang hoàng và ăn mừng đứng vào hàng thứ nhì trong các lễ hội mùa đông. Họ tiêu tiền khá nhiều và trung bình trong nnhững năm trở lại đây, các nhà bán lẻ đã thu về tổng cộng trên 40 triệu đô la cho toàn mùa lễ này. Riêng năm nay dự đoán sẽ có 55,8% dân Mỹ ăn mừng lễ và sẽ chi chừng 41 triệu 770 ngàn đô la cho lễ Halloween.

Nhưng tại sao ngày lễ Halloween lại rơi vào 31 tháng 10 và tại sao phải có những hình ảnh, trang phục ma quái cho ngày Halloween?

Theo một trong những truyền thuyết bắt nguồn từ văn hóa của người Celt thời cổ Ái Nhĩ Lan thì 31 tháng 10 là lúc chính thức chấm dứt mùa hè, chấm dứt mùa của sự sống dương gian. Chuyện kể rằng vào ngày này những hồn ma vất vưởng chết trong năm đó sẽ trở lại trần thế tìm một người nào đó mà nhập xác để còn được tồn tại sau khi chết. Thế nhưng người dương thế thì lại không muốn bị ma bắt hồn nên đến tối ngày 31 tháng 10 họ tắt đèn, tắt bếp lửa để cho nhà cửa lạnh lẽo như cõi âm. Họ còn mặc quần áo giả trang cho lẫn lộn với đám ma quỷ và khua động khắp xóm làng để đuổi tà ma.

Thế còn còn quả bí ngô, còn gọi là bí đỏ hay bí rợ tỉa theo hình mặt người cười toét miệng thì sao?

Tại Hoa Kỳ các bà nội trợ đã mang quả bí này ra khoét ruột tỉa hình mặt người trên đó từ hàng trăm năm nay. Cũng theo truyền thuyết của người Ái Nhĩ Lan thì xưa có một anh chàng biệt danh là Jack Hà Tiện, một hôm anh chàng Jack này mời quỷ đi uống rượu. Nhưng Jack Hà Tiện vắt cổ chày ra nước lại không muốn trả tiền rượu, nên chàng ta bèn dụ dỗ con quỷ hãy hóa phép tự biến thành thành đồng tiền để Jack hà tiện mua rượu cùng nhậu cho vui. Khi quỷ nghe bùi tai biến thành đồng tiền thì Jack nhặt ngay lấy bỏ vào túi áo trong đó có sẵn một lá bùa khiến quỷ không thể trở lại nguyên hình quỷ được nữa. Nhưng rồi sau Jack đã giải phóng cho quỷ với điều kiện là quỷ không được quấy nhiễu Jack trong suốt 1 năm, và nếu Jack chết, quỷ cũng không được thu linh hồn của Jack. Cho đến năm sau Jack lại đánh lừa được quỷ để quỷ leo lên cây cao hái quả. Trong lúc quỷ còn đương loay hoay trên cây thì Jack khắc ngay một là bùa vào thân cây, thế là quỷ sợ không dám leo xuống cho đến khi quỷ hứa không được quấy nhiễu Jack thêm 10 năm nữa rồi Jack mới bóc chỗ vỏ cây có khắc lá bùa đi.

Chẳng bao lâu sau đó thì anh chàng Jack Hà Tiện qua đời. Hồn ma của Jack đến gõ cửa thiên đường nhưng thượng đế không nhận cho một kẻ tinh ranh láu cá như vậy lên cõi trời. Xuống địa ngục thì gặp quỷ bị lừa khi trước còn tức tối nên Jack muốn vào địa ngục cũng không xong. Tuy nhiên giữ lời hứa không bắt hồn Jack, quỷ đuổi Jack đi và chỉ cho Jack một cục than hồng để mà dò dường trong đêm tối. Jack Hà Tiện bỏ cục than cháy đỏ vào trong một củ cải tròn khoét ruột làm đèn và từ đó cứ luẩn quẩn khắp cõi dương gian. Người Ái Nhĩ Lan gọi là Jack of the Lantern, tức là Jack lồng đèn, và sau biến thành Jack-O’Lantern.

Người Ái Nhĩ Lan khoét ruột củ cải tròn hoặc củ khoai tây theo hình mặt người cười láu cá như vậy đem bày ở bệ cửa sổ hay gần cửa ra vào để xua đuổi những hồn ma vất vưởng như Jack Hà Tiện khỏi xâm nhập vào gia cư của họ. Khi những di dân từ Ái Nhĩ Lan và Anh quốc tới Hoa Kỳ, họ thấy rằng quả bí đỏ, tức bí ngô hay bí rợ, một thổ sản đầy rẫy ở vùng đất mới, là nguyên liệu thích hợp nhất để họ khoét ruột tỉa hình mặt anh chàng Jack-O’Lantern.

Quả bí đỏ, xưa nay vẫn tượng trưng cho sự phong phú của mùa màng miền bắc Mỹ, được trồng rất nhiều tại Hoa Kỳ và hằng năm vào trước lễ Halloween mấy tuần, các nông gia mở hội thi xem ai trồng được quả bí to nhất

-------------

The fear inside. 


David Letterman

Biting his tongue

Foods with moods

Unlocking a vision

Dr. Jekyll and Mr. Hyde? 


Brainiac

Native American portrait   

It's alive!!   

Motorized Medusa

Predator pumpkin



Say 'aaaahhhhh'!  


Please don't pull on that tab   

President Barack Obama   

Rough day

Would you open this zipper? 


Who let me outta here?



Got my eye on you

 
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 30 tháng 10, 2010

Cánh én Nha Trang



Photobucket


Tôi biết em từ hồi bên 360
Tôi quen em cũng từ hồi bên đó
Tôi thấy mình thích em cũng từ hồi ấy
Đơn giản vì em là Người Nha Trang! 

Còn bây giờ, thì không phải là thích nữa!
Đúng hơn là quí mến.

Tôi ấn tượng từ lúc chú ý hơn câu "tuyên ngôn" của em: SỐNG LÀ PHẢI BIẾT THA THỨ. 
Thực lòng, tôi cố ý "theo dõi" em
Và rồi, càng lâu dần, tôi càng thấy sự quí mến trong lòng mình ngày mỗi thêm nhiều hơn.
Tôi mỗi khi cảm thấy mình sắp sửa nổi khùng lên vì một ai đó, vì một điều gì đó khiến mình thấy bị thương tổn, tôi lại dặn mình nhớ đến em, để học bài tha thứ, mà đâu phải lúc nào tôi cũng thuộc!

Mới thấy, mình đã lưu luyến em nhiều quá, em có biết không?

Em, trong nhiều entries của mình, thường gợi trong tôi những hoài niệm về một thời gian khổ mà những người đồng trang lứa đã từng trải qua với nhiều ngậm ngùi, thương mình, thương bạn bè...

Em, trong nhiều comments của mình, thường gieo vào lòng tôi những ấm áp của tình thân từ một người bạn - một người em xa

Tôi không muốn nói lời khách sáo vì bản thân tôi rất ghét màu mè khách sáo, tôi biết em cũng vậy.

Nhưng hôm nay, tôi lại cứ muốn nói với em một lời để gọi là Chúc mừng Sinh Nhật:

"Ngọc Yến ơi, chim yến Nha Trang của chị ơi, yêu em lắm lắm"
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 24 tháng 10, 2010

24-10 Sinh Nhật MậpM - Bạn Nhỏ mà không nhỏ!



Photobucket


Chị gọi cưng như vậy là trúng cả về nghĩa đen, heng. Mà nghĩa bóng thì cũng... không sai, heng.

Với mọi người, cưng cứ tự bảo mình là ba lơn.
Với chị, cưng chưa hề và không hề ba lơn chút nào.

Với chị, hồi còn bên Y360, gặp mấy cái còm của các bạn khác nhắc đến mấy bài báo, chị cứ đi lục tìm xem, cũng hơi vất vả đó. Khi thì kiếm trong TTO, khi thì vô Google mà "sợt". Đọc hết rồi thì tự hỏi "Cái cô Mập Mờ này là người như thế nào vậy ta?"

Với chị, từ lúc mình add nhau, chị lại phát hiện ra thêm nhiều điều thú vị về em. Hóa ra, cô ấy là người rất mẫn cảm, rất dễ bức xúc với "Những điều trông thấy mà đau đớn lòng" ở môi trường mà cô ấy gắn bó mấy chục năm nay. Thương lắm nỗi lòng cô giáo! Những nỗi niềm ấy có ở nhiều người lắm, nhưng em đã nói được rất khái quát mà vẫn cụ thể, rất mạnh mẽ mà rất đỗi chân tình, thiết tha. Chị vẫn mường tượng em chính là cánh én nhỏ mải miết báo tin xuân, mà mùa xuân có đến hay không thì lại là một chuyện khác!
  
Với chị, ấn tượng vẫn còn đậm lắm ở những tin nhắn liên tục về chuyện thuốc men, về cách chăm sóc những ngày chị bị zona hành đến quên cả ngủ. Em mình chu đáo vậy mà.
 
Với chị, ấn tượng vẫn còn đậm lắm ở buổi tối hai chị em mình nói chuyện thật lâu khi em đưa chị về sau buổi off. Bên trong cái vẻ tồ của em là một trái tim mong manh, dễ bị tổn thương.

Cưng Ù, hôm nay là Sinh Nhật của cưng. Chị mong cưng mãi như cưng đã vốn là như vậy.

Chị muốn nói "Chị yêu em, Cưng Ù của chị"
Đọc tiếp ...