Đầu tiên là mượn mấy đứa cháu qua bứng bụi tường vi vô trong sân. Từ mấy năm nay nó đứng cạnh cổng. Có điều, năm nay nó lớn bộn rồi, tàn lá um tùm cao vượt lên đầu tường rào, mỗi mùa bông nở thì oằn cả nhánh, chùm nào cũng thật to, cứ lả xuống khi gió mạnh. Nếu có mưa nữa thì trông thật tội nghiệp, cứ rủ xuống gần chạm đầu mỗi khi qua cổng. Sáng ra, bông rụng đầy đất, quét mà không nỡ mạnh chổi, chả trách Lâm Đại Ngọc xưa khóc...